Tớ không đáng để cậu tin tưởng vin vào mỗi khi có chuyện sao Linh?
day la noi dung footer
Nhà tôi nằm trong một con hẻm nhỏ với hoa cúc dại vàng rực hai bên đường, phía trên là những chùm tigon trắng hồng đan doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat vào nhau tạo thành một chiếc cầu vồng kéo dài đến tận cùng con hẻm nhỏ. Giàn tigon hồng trước nhà tôi bắc qua căn nhà gỗ nhỏ bên cạnh. Nơi ấy là nhà của chị em đâm ra đôi Du Linh và Du Minh. Đó là một gia đình sống khá bí ẩn và cánh cửa lúc nào cũng đóng kín. Mặc dù rằng tôi đã chuyển đến nơi này cả năm dài, nhưng chưa bao giờ tôi thấy hai chị em nhà gia tộc bước ra ngoài cùng lúc với nhau. Tôi chỉ gặp Linh vào buổi sáng trên con đường đến trường. Những lúc khác, tôi tiền thấy Minh còn thì Linh trốn sâu vào thế giới nào đấy mà tôi tìm hoài không thấy. Ngoài người mẹ đã mất trong một tai nạn, thì chị em họ còn có một người ba bị bệnh tâm thần. Tôi vẫn chốc chốc sang nhà Minh để giúp cậu ấy một đôi việc như sửa bóng đèn, ống nước...hay những việc mà Minh không làm được. Dần dần như thế, tôi, Linh và Minh trở thành những người bạn với nhau khá thân mặc chưa bao giờ chúng tao đi cùng nhau cả. Những khi tôi sang nhà Minh thì cô chị Du Linh biến đi đâu mất và thế giới riêng của mình. Nhưng tôi chưa một lần thấy họ chụp hình hay đi cùng nhau mặc dù đồng cân là một lần.
Một buổi trưa chiều mùa thu khi tôi chạy ngang và thấy Minh đang khệ nệ bê những chiếc chậu to từ ngoài cổng vào khá vất vả. Không cần gọi và hỏi, tôi dừng xe lại và tiến vào giúp Minh một tay. Khi Minh bị những chiếc chậu to che khuất mắt tròng trành và sắp ngã, cũng là lúc tôi vừa đến và nắm giữ tay cậu ta. Minh nhú đầu khỏi những chiếc chậu rồi nhoẻn miệng cười với tôi. Tôi không nói gì, khom người bê giúp Minh những chậu hoa còn lại vào trong nhà.
- Con trai gì yếu đuối quá, có bấy nhiêu đó làm cũng không xong.- Sau khi đặt tất cả chậu hoa vào trong vườn, tôi nhìn Minh rồi chê trách.
- Thế có cách nào giúp tớ mạnh mẽ được không? – Minh bó tay ưỡn ngực đầy kiêu ngạo, thách tôi.
- Hay là mỗi chiều cậu ra bờ sông keo kiết banh cùng tớ. Chừng một tháng là có trạng thái bưng bê mấy chậu hoa này ngon lành à!
- Thế cũng được. Vậy chiều mai 5 giờ nha.
- Được thôi.
Sau khi đập tay nhau như một lời hứa, tôi trở ra với chiếc xe đạp của mình mà không quên ngó vào ô cửa bí hiểm kia. Như hiểu ý tôi, Minh hét lên đầy thích thú: " Du Linh không có ở nhà đâu." Mặt tôi chẳng hiểu vì chưng sao đơ ra. Tôi cúi gầm mặt xuống rồi chạy ra ngoài cổng thật nhanh, nhấn pê-đan chạy một lèo không nói thêm điều gì. Từ xa vọng lại, tôi vẫn nghe thấy tiếng Minh cười đểu tôi.
Thật. Tôi thích Du Linh. Thích lắm. Những ngày đầu khi tôi mới dọn đến khu phố này, một buổi sáng nọ qua ô cửa sổ tôi thấy có một cô gái tóc đen dài bước đi một mình. Tôi còn chưa kịp ăn hết bữa ăn sáng trên bàn thì đã cầm balo mang vội giày và chạy về phía ấy. Do tôi chạy quá trớn cho nên khi cô gái ấy đột ngột dừng lại đã khiến tôi đâm ra sa sầm vào. Một ngày đầu mùa hạ, chúng tôi ngã nhào xuống đường dưới những nhánh hoa tigon bay biến trong gió trời. Một ngày đầu mùa hạ, chúng tao biết đến nhau. Một ngày đầu mùa hạ, trái tim tôi lỗi nhip! Cũng chính thị từ cách làm quen bá tôn giáo ấy, chúng tao hẹn nhau vào mỗi sáng sẽ đến trường học cùng nhau. Và luôn luôn là như thế, chúng tao luôn luôn đến trường cùng nhau vào mỗi sáng và luôn luôn là như thế hơn một năm nay. Chúng tôi chuyện trò rất nhiều trên suốt đoạn đường đến trường học vào sáng sớm nhưng Linh không bao giờ kể cho tôi về căn gác bí mật đầy hoa tigon cũng như về Minh. Và hơn thế nữa, Linh luôn cảnh báo tôi mỗi khi tôi đứng cạnh cô ấy quá giới kì hạn cho phép. Tôi không hiểu do sao Linh và Minh thường xuyên giữ một trên dưới cách nhất định nếu không nói là khá xa mỗi khi đi cạnh tôi. Mặc dù khác với Minh, Linh tiền nói khi tôi hỏi và lúc nào cũng lánh né ánh mắt của tôi. Linh điềm tĩnh và khá lạnh lùng nhưng tôi không hiểu sao bị sự im lặng đó cuốn hút như một cái máy hút bụi. Chúng tôi văn bằng tuổi và học cùng trường nhưng khác lớp, nhưng chưa bao giờ Linh nói cho tôi nghe về lớp học của cô ấy. Những buổi áp điệu lao trong trường, tôi tiền thấy Minh ăn cơm trong canteen một mình mà không có sự xuất hiện của Du Linh. Từ bé đến giờ, tôi chưa thấy một cặp song hoá nào cọ lạ như họ. Họ không đến trường cùng nhau. Linh luôn là người đi trước còn Minh là người đi sau, tôi đoán là vậy do chưa bao giờ tôi thấy Minh đến trường. Khi có Minh thì Linh biến mất. Và ngược lại. Phải chăng họ là phù thủy xứ nào ghé sang đây? Tôi chợt thấy mình nghĩ suy hơi quá đà và nằm mộng mị. Ngưng. Rồi cười. Dù gì đi chăng nữa nữa, việc tôi cần biết là làm thế nào để tán đổ Du Linh mà thôi. Việc khác, chả quan tâm.
Sau lời hứa với Minh, những buổi chiều không có tiết học, tôi thường sang nhà rũ Minh đi bần tiện banh ở khu đất trống cạnh bờ sông. Minh đúng là một thằng con giai yếu đuối nhất mà tôi từng thấy. Cậu ta tiền chạy được năm vòng sân cỏ thì đã ngã lăn đùng hệt như một con vịt ngã chổng mông. Tôi vẫn không buông tha cho cậu bằng cách bắt Minh chụp những cú bần tiện liên hoàn trả của mình. Lúc đầu Minh còn giơ tay ra đón bóng nhưng về sau thì bỏ hẳn. Tôi và Minh đành dừng buổi luyện tập. Vừa kẹo banh xong, mồ hôi nhễ tinh ma cả bờ vai, thấy vướng víu khó chịu, tôi cởi luôn áo rồi nằm phịch xuống sân cỏ. Minh vẫn ngồi bó gối bên cạnh.
- Minh này! Du Linh ít nói quá nhỉ.
- Thì sao?
- Tớ thấy hơi khó...
- Khó gì?
- Khó để cưa đổ chị của cậu.
- Cậu thích Du Linh à?
- Có lẽ là hơn cả thích.
Sau khi tôi trả lời, Minh bỗng quay sang nhìn tôi hơi ngơ ngác. Chúng tôi bỗng im lặng khá lâu, cho đến khi Minh đến phắt dậy và nói:
- Tốt nhất là cậu đừng yêu chị ấy. Du Linh chẳng yêu ai ngoài gia đình của mình ấy đâu.
Tôi còn chưa kịp hiểu những gì Minh nói thì cậu đã đi một đoạn khá xa. Phải khó khăn lắm tôi mới quyết định đuổi theo và nói.
- Cậu đem...cái này về cho Du Linh nhé! – Tôi vừa nói vừa rút trong túi ra một lá thư mà đêm qua tôi đã viết đi viết lại khá lâu. Cuối cùng tôi phải nhờ đến Google mới hoàn tất xong lá thư tình trước tiên này.
Minh cầm lấy, im lặng rồi nhét thư tình của tôi vào túi. Không biết cậu ta có gửi hay không thì tôi không biết?
Hôm sau, tôi gắng tình dậy sớm hơn để đợi Linh ở cổng nhà cô ấy. Hôm nay đã là giữa mùa đông, tuồng như thái dương dậy trễ hơn, mấy dây dính thường xuân trên chiếc cổng gỗ nhà cô gái mà tôi thích dường như xanh biếc hơn mọi ngày.
6 giờ 30 phút.
Cánh cổng phủ đầy dây thường xuân xanh hé mở. Một cô gái với mái tóc đen dài bước ra. Là Linh.
- Linh!
Tôi đạp xe chầm chậm lướt tới.
- Xe tớ hư, vừa mới sửa xong! Linh đi không?
Linh bỗng nhiên quay lại nhìn tôi cười.
- Lên xe nào! – Tôi gật đầu như một lời thúc giục.
Linh vội vòng ra phía sau chiếc xe đạp cà tang của tôi. Vẫn là sự im lặng rất riêng của mình mà đi cùng tôi, Linh không hề chủ động nói giả dụ tôi không hỏi. Hôm nay tôi viện cớ không đi con đường cũ như bao ngày nữa, tôi bảo với cô ấy trên tí xíu vi đăng tin đoạn đường ấy đang vào thời đoạn sửa sang thành thử kiên cố sẽ kẹt xe. Tôi rẽ vào một con đường tắt đầy xa hơn nhưng đẹp hơn. Tôi lại bảo nếu như có ai đó kể chuyện thì hôm nay sẽ là một ngày cực kì vời. Thế là Linh kể cho tôi nghe về mấy chậu cây ở ban công đã nở hoa rồi tàn, về dự định trồng một khóm hoa nữa ở cạnh cổng ra vào, về con mèo Lilo bữa qua làm trò rồi té nhào vào hồ nước...Linh kể cho tôi nghe bít tất cả những chuyện vui của ngày bữa qua nhưng không hề keo kiệt động về lá thư mà tôi đã gửi Minh. Bất chợt, tôi lại hỏi.
- Hôm qua Minh có đưa thư của tớ cho cậu chưa?
- Thư nào cơ? – Linh ngây ngô đáp lời.
- Thư...Thư tớ nhờ Minh gửi cho cậu. – Tôi nói với giọng điệu cau có.
- Chả có gì hết. Hôm qua Minh đi keo kiệt banh với cậu về rồi lăn đùng ngã ngửa ra ngủ. Hình như tớ thấy tờ giấy trong túi áo Minh nhưng...máy giặt nhàu nát mất rồi.
- Thật á?
Sao khi phản ứng một cách ngạc nhiên quá đáng tôi cảm thấy rất khó chịu. Lẽ ra Minh phải đưa ngay cho Linh. Bao nhiêu việc tôi giúp cậu ấy đều được hóa ra một điều cỏn con như thế Minh làm không xong. Lẽ ra bây giờ mình cũng có câu trả lời. Mà lẽ ra, lẽ ra...lẽ ra tôi không đưa tờ giấy nào hết! Nhưng chắc gì khi Linh đọc xong thư tình tôi gửi lại gật đầu. Đôi khi Linh không biết nhữn gì tôi đã viết thì sẽ tốt hơn. Nhưng cũng chắc gì Linh đã khước từ tôi. Tôi cứ suy nghĩ về hai từ: " Lẽ ra...", lẽ ra thế này, lẽ ra thế nọ, đáng lẽ abc, đáng lẽ xyz...mà những vòng xe đưa tôi đến trường học lúc nào cũng chả hay. Đến khi Linh véo vào lưng tôi thì tôi đã chạy sượt qua cổng trường một đoạn khá dài.
Giờ ra chơi. Tôi đang cố chen trong mớ đứa ở canteen để mua mì tôm ăn đỡ thì vạt áo tôi có người giật mạnh, ngoảnh đầu ra nhìn thì thấy Minh đã đứng phía sau. Tôi chưa kịp lên tiếng thì Minh đã đưa hai tô mì bóc khói lên trước mặt tôi như một lời nói: "Đi thôi! Mì đây này." Tôi lại cố kỉnh chen ra và bước lại chỗ ngồi yêu thích của mình – cạnh cửa sổ. Khi tôi đến, Minh đẩy tô mì nóng sang phía tôi rồi bảo ăn đi, không nói gì thêm.
- Sao bữa qua cậu không đưa thư cho Linh? – Tôi nhìn Minh nhưng cậu ta vẫn cuối đầu gắp mì.
- Tớ nghĩ là tớ quên. – Minh phẩm bình thản trả lời.
- Cậu ôi thôi đi. Tại sao cậu lại ngăn cản tớ và Du Linh đến với nhau?
- Vì Du Linh chẳng yêu cậu đâu. Tớ hiểu rõ chị của mình nhất.
- Tớ sẽ làm văn bằng man di cách để Du Linh yêu tớ.
- Tớ cũng sẽ làm mọi cách để Du Linh không yêu cậu.
Minh chợt ngước mắt nhìn tôi với ánh mắt đầy khiêu khích: " Thế thì sao! Tôi không doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat thích ai ve vãn Du Linh cả." Thế là chúng tao bao biện nhau ầm ĩ bởi chưng một lá thư và một người con gái. Mọi người trong căn teen hốt nhiên quay quắt sang nhìn chúng tôi nhưng hai đứa vẫn mặc kệ. Không như man di lần, mỗi lời tôi nói ra Minh đều bần tiện xoáy và đầy thách thức khiến tôi tức điên lên được. Tại sao cậu ta lại không cho tôi được phép thích Du Linh, Minh chẳng có quyền gì để cản trở chuyện đó trừ phi chính thị Du Linh nói ra. Minh và tôi cãi nhau kịch liệt đến nỗi cậu ta đứng phắt dậy vỗ ầm lên bàn và thách thức về những gì tôi sẽ làm. Lần trước nhất chúng tôi bào chữa nhau đến mức tôi chẳng kềm chế được, tôi túm lấy cổ áo của Minh và định đấm vào mặt Minh một cú. Nhưng trong giây khắc ngạc nhiên Minh nhắm chặt chẽ mắt lại, tôi lại thấy điều động mà tôi không tưởng. Tôi buông Minh ra và hỏi:
- Này Minh! Cậu...cậu...son môi đấy à?
Minh tớp lời tôi văn bằng cách bỏ chạy. Chạy thật nhanh và thật xa! Trong cái dáng chạy đi bởi bối rối ấy, chừng như tôi thấy có ai đó rất giống Du Linh nếu không nói thẳng rằng Minh rất giống con gái.
Buổi chiều hôm ấy, tôi nỗ lực tình sang nhà Minh tìm cậu và xin khuyết điểm về chuyện ở canteen. Nhưng Minh không có nhà, chỉ có Linh. Khi tôi bước vào, cũng là lúc Linh từ trong phòng của ba bước ra. Linh nhìn tôi và bảo tôi ngồi chờ. Trong giây lát mắt chạm mắt ấy, tôi hiểu rằng Minh đã kể hết mọi rợ chuyện cho Linh nghe. Quả thật, câu chuyện tình yêu của tôi đã đi xa quá giới kì hạn và tôi tưởng tượng. Tôi chẳng biết rằng liệu tình bạn của tôi và Minh có còn nữa hay không khi tôi quyết tâm đeo đuổi Linh. Và nếu tôi quyết tâm theo đuổi Linh thì giữa chị em có gia tộc xảy ra vấn đề gì hay không? Nhiều thứ khó hiểu ập đến tôi nhưng tôi không tìm được một câu trả lời nào ngoài im lặng.
- Cậu sang tìm Minh à?
Linh bước ra mang theo một ít bích quy và trà nóng.
- Uhm. Chắc Minh đã kể cho cậu nghe bít tất cả rồi đúng không? Tớ chỉ sang đây để xin lỗi cậu ấy mà thôi.
- Tớ sẽ nhắn lại với Minh khi Minh về.
Tôi tạm thời tin lời Linh vì chưng người ta nói rằng chị em hay anh em đâm đôi thường có cảm tính giống nhau. Nếu một người này đau thì người còn lại kiên cố cũng sẽ đau. Nếu một người này khóc thì người còn lại chắc chắn cũng sẽ khóc. Và yêu. Cũng như thế! Tôi đứng dậy và ra về. Linh vẫn đứng ở mái hiên nhìn theo tôi cho đến khi tôi ra đến cổng. Linh với gọi.
- Minh đã kể cho tớ nghe bít tất cả và trong tất cả ấy có cả chuyện ở bãi đất trống!
Tôi tâng hẩng và giật thót tim khi nghe Linh nói về chuyện ở bãi đất trống – về lá thư. Không hiểu vì chưng sao khi Linh không biết thì tôi thấy rất khó chịu và rất là nôn nao nhưng khi để Linh biết rồi cái cảm giác thích thú như hình dung không hề có. Trái lại, nó có một cảm giác gì đó rất kì lạ. Nếu không nói thẳng ra là quê!
- Thế...câu đáp của cậu là gì?
- Như Minh đã nói, tớ tiền yêu gia đình tớ thôi. – Linh nhoẻn miệng cười.- Cậu hãy để dành khoảng trống ấy cho một cô bé khác đi.
- Thế còn những buổi sáng?
- Vẫn còn. Nếu như cậu vẫn là cậu của ngày hôm nay, vẫn muốn đến trường học cùng với Du Linh.
- Tất nhiên là có. Chúng ta vẫn mãi là bạn nhỉ!
Đáp lại lời tôi đồng cân có cái gật đầu cùng nụ cười mỉm trên môi. Tôi cũng thế rồi lẳng lặng ra về. Mối nguồn cơn của tôi tạm khép lại với một lời khước từ khá hoàn hảo đến nỗi chẳng biết có làm ai tổn xót thương hay không. Tôi vẫn được đi cạnh Linh vào mỗi sáng, vẫn có thế ghé thăm mỗi khi thấy buồn...nhưng yêu thì không. Tôi nghĩ cũng đúng. Giữa hai chúng tao đang là một tình bạn, nếu đi lên thành ái tình thì nó sẽ như thế nào? Là sẽ dọn hẳn sang nhà Linh hay thường xuyên nhắn tin: ăn cơm chưa, ngủ ngon không... Tình cảm không bỗng dưng hoá ra và nảy nở. Tôi ví những xúc cảm mà tôi dành cho Linh giống như một cái cây hoá chồi trong mùa xuân ấm áp. Nếu như chơi được tưới nước và chăm chút thì nó cũng sẽ ôi thôi phát triển nữa. Có trạng thái cây sẽ tắt nghỉ nhưng cũng có thể nó vẫn sống dù môi trường có hà khắc đến đâu. Tôi tiền có trạng thái ví tình cảm như một cái cây nhưng không biết rằng nó là cây bền sức hay mau tàn. Vì nếu tôi biết, thì chắc rằng tôi sẽ thôi nghĩ suy vơ vẩn như thế này tự lâu lắm rồi. Tôi thầm nghĩ thế rồi khép nhẹ cánh cổng và bước ra về. Chiều buồn buông nắng giăng trong mắt tôi và trên cả giàn tigon chung lối.
Những buổi sáng phương kế tiếp ấy, Linh vẫn đợi tôi cùng đến trường như man di khi và vẫn trò chuyện như chưa có chuyện gì xảy ra. Và tôi vẫn gặp Minh ở canteen trường trong giờ ra chơi, Minh không còn giận tôi nữa. Tôi và cậu ấy lại ra bãi đất trống để đá banh vào cuối tuần. Cứ như thế, như thế...cho đến một chiều chúa nhật nắng buông nhạt trên giàn tigon hai sắc.
Một chiều chủ nhật, tôi ở nhà luyện game. Trong lúc trận đấu đang đến đoạn cao trào thì tôi nghe tiếng xào xạc bên ngoài cửa sổ. Tôi ngoái đầu nhìn thì thấy Linh đang đứng ở ban công. Linh thò đầu qua ô cửa rồi giật mạnh giàn hoa tigon chung lối. Tôi không biết ý đồ của cô ấy là gì mãi cho đến khi tôi lên tiếng thì Linh mới thôi.
- Phong! Qua bên này, tớ nhờ tí ti việc.
- Nói luôn đi. Tớ bận.
- Phụ tớ dọn nhà! Tớ sắp chuyển đi rồi.
Linh không nói gì thêm rồi lầm lũi đi vào trong. Tay tôi đột nhiên chốc khó điều động khiển bởi chưng chừng như có điều gì đó khiến tôi không còn tập kết nữa. Tôi thấy cheo leo khó tả.
- Chờ tí! Tớ sang.
Tôi tắt vội máy tính rồi chạy xuống cầu thang. Bên kia, Linh đã khép ô cửa tự bao giờ. Tôi đã quá quen với việc sang bên ấy để giúp những việc lặt vặt. Không cần nhấn chuông, không cần gõ cửa, tôi đưa tay qua chiếc then nhỏ bên trong, tự mở khóa rồi đi vào. Khi tôi bước vào, những khóm dã quỳ mà tôi và Linh đã trồng đang hé những nụ cam vàng rực nắng. Những đóa hoa chúm chím như nụ cười của ai đã vương lại trong tâm khảm tôi, kéo dài đến tận bậc thềm. Mặc mặc dù tôi đã sang nơi này rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên Linh cho phép tôi bước vào căn gác mà tôi cho đó là nơi bí mật. Chẳng giống như nghĩ suy của tôi, đó tiền là một căn gác nhỏ chứa đầy sách cũ, đầy u ám, bụi bặm và càng không phải là một căn phòng công chúa lộng lẫy mà tôi từng tưởng tưởng. Tôi thấy đôi mắt Linh đượm buồn nên không nói gì thêm. Tôi đồng cân đến bê những thùng sách cũ mà Linh đã xếp vào sang một góc một cách lặng lẽ. Khi tôi và Linh đang dọn dẹp kho sách cũ thì bố Linh lại lên cơn. Ông gào thét và đập vỡ những đồ đạc trong phòng. Linh buông những thùng sách cũ rồi hấp tấp chạy xuống cầu thang. Tôi cũng định chạy theo cô ấy nhưng Linh đã đưa tay ra cản. Khi Linh đã đi, tôi gom lại mớ sách mà Linh đã làm rơi. Tôi quay sang nhìn khắp căn phòng nhỏ, đột nhiên thấy những bức ảnh mà khi Linh đang tập múa. Cô ấy dán đầy một khía cạnh cửa ra vào. Trong những bức ảnh mà tôi thấy, cả gia đình Linh đều rất vui vẻ và hạnh phúc bên nhau. Linh vẫn vậy, xinh đẹp từ bé. Nhưng tôi tìm mãi không thấy hình Minh đâu. Nếu là chị em hoá đôi thì ít ra trong những bức ảnh ở đây cũng có một tấm hình của Minh. Nhưng trong những bức ảnh mà tôi thấy, chỉ có mỗi Linh, ba, mẹ...Trong một bức ảnh ghi mờ dòng chữ nhỏ: " Mừng sinh nhật Du Linh tròn 5 tuổi" – tôi thấy mẹ Linh lúc ấy đang có mang. Khi tôi đang khom đầu nhìn những bức ảnh khác thì cánh cửa lại mở ra.
" Ịch..." – Có tiếng đụng đầu.
- Tớ xin lỗi. Cậu không sao chứ?
- Uhm...dọn dẹp tiếp thôi. Nhanh nào! – Linh hờ hững lướt qua tôi. Hình như cô ấy đang giận ai đó. Hình như ai đó là tôi.
- Cậu giận tớ à? – Tôi hỏi Linh một câu đầy dại khờ của một thằng ngốc đang yêu đơn phương.
- Tớ chẳng bao giờ giận cậu đâu, Phong ạ!
- Thế vì sao cậu lại dọn nhà đi?
- Là bởi vì tớ...- Linh ngập ngừng như muốn tìm một câu đáp thay thế cho sự thật. Nhưng dường như Linh không muốn dối tôi thành thử im lặng là cách mà cô ấy đáp tôi. Tôi không hiểu vì chưng sao bữa nay Linh lại buồn đến như thế.
- Cậu dọn đi là do lánh né tình cảm của tớ phải không?
- Cậu đừng hỏi tớ nữa. Việc tớ dọn đi không có can hệ gì đến cậu cả.
- Du Linh này! – Tôi bất đồ gọi tên cô ấy.
- Sao chứ?
- Tóc...tóc giả của cậu kìa!
Tôi vừa nói vừa tiền tay về bộ tóc giả đang nằm trên sàn nhà. Linh hốt nhiên hấp tấp buông những chồng sách nặng chạy sang căn phòng phương kế bên và khóa trái cửa. Còn riêng tôi ngẩn ngơ giữa một căn phòng đầy sách, ảnh và những đồ lưu niệm. Sau khi hiểu ra mọi rợ chuyện, tôi vẫn tiếp thô tục gom sách về một phía, thu dọn nó thật gọn gàng trước khi sang phòng Linh và gõ cửa.
- Cậu có thể kể cho tớ nghe tất cả mọi rợ chuyện được không Linh? – Tôi đứa tựa lưng vào cảnh cửa và hỏi vọng vào. Linh vẫn im lặng nhưng tôi nghe thấy tiếng khóc. – Tại sao cậu phải sống cùng một lúc hai người ?
- Cậu đi đi! Cậu đã biết quá nhiều về tớ rồi.
- Tớ không đáng để cậu tin tưởng vin vào mỗi khi có chuyện sao Linh?
Linh im lặng.
- Tớ không đáng để cậu tin tưởng vin vào mỗi khi có chuyện sao Linh?
Linh vẫn im lặng.
- Tớ không đáng để cậu tin tưởng vin vào mỗi khi có chuyện sao Linh?
Tôi vẫn lặp lại câu nói ấy mãi cho đến khi nghe một tiếng " tách". Đoán là cô ấy đã mở chốt cửa phòng và tôi không ngần ngại đẩy cửa bước vào. Khi tôi bước vào, những giọt nước mắt vẫn tuôn trên khuôn mặt Linh và không hề ngừng. Phải khó khăn lắm tôi mới lau khô những nỗi đau đã hóa thành nước trên khuân mặt nàng công chúa của tôi.
- Thật ra tớ đã biết cậu chính là Minh. Và chẳng hề có chuyện chị em đâm ra đôi nào cả. – Tôi nắm chặt chịa vai Linh và nói.
- Vậy tại sao cậu vẫn lặng im để nhìn tớ diễn trò như một con ngốc?
- Vì tớ biết cậu làm điều động đó là có lí có lẽ do. Và lí bởi chưng đó là ba của cậu. Đúng không Linh?
- Tớ phải làm sao khi người nhà của tớ lần lượt bỏ rơi tớ hả Phong? – Linh khẽ cuối đầu, những giọt nước mặt lại tuôn ra không kiểm soát được.
- Khi một người nào đó tắt thở đi không có tức là gia tộc không còn nữa mà họ sẽ hóa thân vào những món đồ mà ta yêu thích. Việc của mình là cố kỉnh thực hành những ước mộng mà gia tộc thèm khát làm, để khi ra đi gia tộc biết rằng ta đã yêu thương gia tộc thật nhiều và họ sẽ lại về bên ta, chở che cho ta như một thiên thần. Ba cậu hẳn cũng sẽ làm như thế nếu như ông ấy đạt được ước mê của mình khi còn sống.
- Ước nằm mê của ba tớ là được gặp Minh, đêm nào ông cũng gọi tìm Minh và khi không gặp được ông lại đập phá đồ đạc. Đó là lí bởi bởi vì sao tớ phải cắt tóc ngắn và biến mình thành Minh. Nhưng mẹ và Minh, cả hai đã tắt thở trong vụ tai nạn năm nào rồi. Suốt 5 năm nay, tớ phải sống cả hai người trong cùng một vẻ ngoài. Hôm qua, cha tớ bảo muốn gặp cả hai chị em tớ trước khi không còn nhìn thấy được gì ở thế giới này.
Sau khi gắng nói ra một cách khó khăn, Linh khóc sực nức nở trên vai tôi. Tôi lặng im giữa tiếng khóc và nỗi đau của Linh khá lâu trước khi nói lên quan điểm của mình.
- Nếu được cho phép, tớ sẽ là Minh, là em trai của cậu.
Linh chợt đột ngột ngừng khóc và nhìn tôi ngỡ ngàng. Bất chợt cơn gió lạ ùa vào căn phòng khẽ chạm vào chuông gió nhỏ. Tiếng phong linh bất ngờ ngân lên bên tai thật du dương.
Rồi những ngày cuối cùng gấp gáp ấy, tôi không còn đi keo kiết banh hay chơi game mà sang nhà Linh và thực hiện lời hứa với cô ấy.
- Ba ơi! Con và Minh đi học về rồi đây. – Linh khẽ đẩy cửa căn phòng và nắm tay tôi kéo vào.
- Thế mẹ đâu con. – Ba Linh xanh rớt và gầy còm nằm trên giường nói với giọng doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat thều thào.
- Mẹ đang nấu ăn dưới bếp. Con xuống múc lên cho ba nhé!
Trong lúc Linh xuống bếp múc bát cháo thì đồng cân còn tôi là Minh và ba cô ấy ở trong phòng. Dù mắt đã mờ và rất mệt, nhưng ông vẫn gắng trò chuyện với tôi tuyệt có thể. Ngày đầu đóng vai Minh kết thúc khi ba chúng tao ngồi chuyện trò với nhau khá thân mật. Linh đề nghị được chụp cùng bức hình và chúng tôi đã chụp rất nhiều hình để làm kỉ niệm. Lúc tiễn tôi ra về, Linh không quên hỏi tôi.
- Ba nói gì với Minh thế?
- Ba nói Minh phải chăm chút cho chị, phải yêu thương xót chị và hơn thế nữa phải để chị sống thật vui vẻ.
- Thế Minh nói gì với ba?
- Minh hứa sẽ làm theo lời ba nói.
Linh cười rồi hích nhẹ vào vai tôi.
Những ngày phương kế tiếp ấy, tôi vẫn đóng vai Minh sang nhà chăm nom cho bác trai. Lần nào cũng vậy, ông nắm tay tôi thật chặt và dặn dò phải chăm chút cho Du Linh. Mặc dầu ông thường xuyên gọi tên Minh nhưng trong sâu thẳm trái tim ông, ông vẫn yêu xót thương Du Linh hết mực. Và một ngày sau khi bác sĩ bảo ông sẽ không qua khỏi mùa này, trước khi gió đông lạnh ùa về kéo theo mưa, ông đã cố kỉnh nói cho tôi biết rằng ông đã biết Linh cắt đi mái tóc của mình để đóng thế vai Minh cũng như tôi là ai. Ông thảo nào ai. Ngược lại, ông rất vui khi biết rằng cô con gái nhỏ bé của mình yêu thương ông nhiều hơn cả bản thân mình. Như biết trước được mỗi cái là tắt nghỉ chẳng thể thay đổi, ông đã gắng sống thật vui suốt những ngày còn lại ở nhân dịp gian này. Những ngày tuy ngắn ngủi ấy, ông đã làm Linh cười. Nụ cười mà ngay cả tôi cũng khao khát được ngắm nhìn. Ông cũng chẳng còn nhọc lòng điều gì khi biết rằng Linh có đủ mạnh mẽ để tồn tại một mình trên cõi thế hệ này.
Lúc ấy ngoài cửa, tôi thấy bóng Linh đổ dài trên sàn. Cô gái nhỏ bé run lên bần bật do khóc.
Mùa đông năm ấy đã vào sâu trong đông, một ngày mưa phùn lất phất mang theo cái lạnh tràn về cũng là ngày ba Linh về với thiên đường. Hơn hai tuần sau, Linh dọn nhà về một nơi nào ấy mà đến tận bây giờ tôi vẫn mãi đi tìm. Những đóa dã quỳ trong vườn nhà cô ấy đã nở. Những đóa hoa vàng chúm chím e lệ dưới cái nắng nhợt màu của mùa đông đầy tươi mới. Nhưng căn nhà ấy mãi mãi đã không còn thuộc về Linh. Người ta đã đến mua căn nhà đó rồi lại bán đi cho nhiều người khác nữa. Nhưng trong mệnh những người chủ mới chẳng ai yêu hoa như Linh. Người ta nhổ bỏ vớ cả những đóa hoa mà tôi và Linh đã trồng không chút tiếc thương. Rồi bao lăm người đến cũng là bấy nhiêu người đi, tin đồn nhà Linh có ma hốt nhiên lan đi rất nhanh khắp xóm. Và căn nhà nhỏ ngày nào tôi thường đến nay chẳng có ai là chủ. Dây thường xuân xanh biếc mạnh mẽ giữa gió mùa đông hoá chồi chi chít khuất lấp lối mở cổng. Ngày từng ngày cứ trôi qua theo cách mà nó đã được lập trình, những cơn gió heo hắt từng ngày cứ thổi đều trên giàn tigon chung lối, trên những cánh hoa mỏng tanh bay biến ngược chiều gió bắt đầu héo úa rơi rớt trên đường về nhà.
Tôi đã hứa với ba Linh, cô ấy và chính thị bản thân mình sẽ luôn luôn bảo vệ Linh. Tôi đã đi tìm cô ấy khắp Đà Lạt giữa người và hoa, giữa miền núi rừng rồi cả những thành phố ồn ào nhiều người tương hỗ nhưng Linh vẫn không xuất hiện. Suốt hai năm trôi qua, tôi vẫn luôn luôn đi tìm khi có thời gian rảnh rỗi. Nhiều khi trên những chặn đường mệt mõi bởi tìm cô ấy, tôi đã nỗ lực yên ủi mình văn bằng những kỉ niệm ngày nào trong quá khứ, bằng lời hứa và bằng cả tình yêu tôi dành cho Linh. Với tôi, chưa một ngày nào tôi chấp thuận lời chối từ ấy, bởi chưng tôi tin đó chưa phải là câu trả lời của Linh. Và cứ như thế, cuộc hành đệ trình tìm kiếm Linh đã hơn 2 năm qua vẫn chưa có hồi kết. Và ngỡ như cuộc tìm kiếm ấy sẽ không bao giờ dừng lại mãi cho đến một ngày tôi nhận được một lá thư được gửi từ Hà Nội xa xôi.
" Gửi Tĩnh Phong!
...
Đêm qua tớ chợt mê thấy ba, mẹ và của Du Minh nữa. Họ đang sống dưới những cánh hoa cúc mà tớ trồng ở cửa sổ và luôn dõi theo tớ. Cả gia đình tớ lâu lắm rồi mới được ngồi cạnh nhau và chuyện trò nhiều như thế. Những lời ba mẹ khuyên tớ trong giấc nằm mộng ấy đến khi thức giấc tớ vẫn nhớ rất rõ. Và điều động khiến tớ nhớ nhất chính là những lời nói của Minh. Minh trách tớ bởi chưng sao ngày xưa lại nhất định không để cậu yêu tớ. Minh bảo tớ khờ và mắng cho tớ một trận. Để khi tỉnh giấc, tớ phải viết thư gửi cậu mới cảm thấy nhẹ lòng.
....
Phong!
Không biết bây giờ có quá muộn để tớ là chính thị tớ trả lời câu hỏi ngày xưa của cậu hay không?"
Tiểu Duyên
Tp. Hồ Chí Minh
9/4/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét