Các bạn thấy đấy, nếu không có lòng kiên trì, vị tha cùng tình yêu sâu đậm thì anh doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat trai tôi đã không có được hạnh phúc như ngày hôm nay. Nêu không có chúng, có nhẽ anh tôi sẽ mãi là một kẻ tật nguyền thất bại, không có tương lai, chẳng thể và không có tư cách có được thứ tình cảm thiêng liêng ấy – tình yêu. Có lẽ cái tôi tự hào nhất ở anh chính thị là tinh thần vượt khó, sự lạc quan, yêu đời và niềm tin mãnh bại – niềm tin vào một tương lai tươi sáng.
[c]-------------
Ước nằm mộng và tương lai của anh như bị trói chặt vì chưng những khuyết thiếu trên cơ thể, nhưng anh đã, đang và sẽ cố từng ngày để vượt qua rào chắn đó.
------------
Có lẽ câu truyện anh hai làm thế nào để nuôi vợ và con sẽ được tôi kể cho các bạn vào một thời cơ khác. Đó sẽ là thành quả của việc đang và sẽ cố kỉnh phá bỏ rào chắn từng ngày của anh hai.
------------
Nhưng phải chăng nữa là tôi đã vui mừng quá sớm? Thì ra, con quỷ số vẫn chưa chịu buông tha cho anh tôi…
Lễ cưới của anh diễn ra thật êm đềm, mọi thứ đều tốt đẹp. Câu nói thân thuộc lại vang lên. Ai cũng hồi hộp đón chờ phút giây thiêng liêng này, nhất là anh hai.
- Minh Quân, con có đồng ý cưới Nguyệt Cát làm vợ, nguyện ý cùng cô ấy chia sẻ mọi rợ điều, dù đau yếu tật bệnh hay khỏe mạnh, dầu phong lưu hay nghèo khổ thân hay không?
- Con đồng ý – anh hai đáp một cách dứt khoát, cả khuôn mặt anh toát lên nét rạng ngời, chứa chan hi vọng.
- Còn Nguyệt Cát, con có đồng ý cưới Minh Quân làm chồng, nguyện ý cùng anh ấy san sớt mọi điều, dù rằng ốm đau bệnh tật hay khỏe mạnh, mặc dù phong túc hay nghèo khổ thân hay không?
Chị hơi ngập ngừng một chút, điều động này làm tất cả man di người mong chờ còn anh hai và tôi thì có phần lo lắng, bất an.
- Con đồng...
Chị chưa kịp nói hết câu thì anh hai đột nhiên gục xuống, bất tỉnh lịm đi. Tất cả mọi rợ người đều bang hoàng rồi ai nấy đều lo âu chạy đến bên anh hai, trừ tôi. Tôi vẫn đứng đó, đờ đẫn. Tôi không biết phải làm gì cả. đầu óc tôi bay biến giờ trống rỗng. Mãi cho tới khi có người vô tình va vào người, tôi mới sực tỉnh, không biết phải làm gì. Một lát sau, tiếng kêu "ò…í…e” vang lên ngày càng gần. Ai đó đã gọi xe cấp cứu. Và anh hai được đưa lên xe cấp cứu vào bệnh viện trong thể hỗn loạn của buổi lễ cưới còn dang dở.
Tôi vội vã chạy theo anh hai. Trên đường đi, tôi để ý thấy mội vài người nhìn tôi bằng ánh mắt kì quặc, xen lẫn coi nhẹ và xót thương. Có lẽ gia tộc nghĩ rằng tôi đã ở bên anh hai lâu như vậy, là em gái của anh, thế mà trong trường học hợp này lại không giúp được gì. Nhưng sự thật không phải vậy, với chuyện này, tuy tôi không bàng hoàng, ngỡ ngàng nhưng tôi lại có phần không tin được. Tình trạng này của anh hai, tôi đã sớm biết từ trước, tiền là không muốn tin, không muốn tin rằng số mệnh phận lại tàn ác như thế, không muốn tin rằng anh hai sẽ phải rời xa mình. Tôi đã biết trước nhưng tôi không nói. Có lẽ tôi sợ. Tôi sợ rằng nếu mình nói ra, điều đó sẽ thành sự thật. Nhưng giấu giếm giếm chẳng giúp chứng tôi thoát khỏi bàn tay của số phận phận, anh hai vẫn rơi vào trạng thái "đó”.
Trước cửa phòng cấp cứu vẫn còn sáng đèn, bố mẹ tôi đang lo âu đứng ngồi không yên, mẹ tôi tuồng như đã rất suy sụp. Bên cạnh bố mẹ, chị Cát đã khóc hết nước mắt. bộ váy cưới chưa kịp thay ra đã nhàu nhĩ và lấm lem vết bẩn. Nhìn ai cũng tiều tụy hơn hẳn. Nỗi đau này phải đi nữa là quá lớn đối với họ?
Lát sau, một vị thầy thuốc già bước ra khỏi phòng cấp cưu, khuôn mặt ông hiện rõ vẻ thất vọng và áy náy. Ông cất gọng:
- Xin khuyết điểm các vị, mặc dầu chúng tao đã cố gắng tuyệt vời nhưng…
- KHÔNG…
Lời vị bác sĩ bị ngắt quãng bởi vì tiếng hét của chị Cát, chị kêu lên một tiếng đầy đại vọng rồi ngất lịm. Các thầy thuốc vọi vàng cấp cứu cho chị.
------------
Trong phòng bệnh trắng toát nồng nặc mùi thuốc sát trùng, không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Có một bệnh nhân dịp đang nằm im lìm trên giường bệnh, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở nhẹ nhõm như có như không. Bên cạnh giường, một thiếu nữ đang ngồi trầm tư suy tư, hàng chân mày cau lại, đôi mắt hiện rõ vẻ lờ đờ, mệt mỏi. Bỗng, người trên giường có dấu hiệu chuyển mình, hang mi khẽ rung động rồi mở ra, để lộ một đôi mắt đen láy.
Chị Cát cuối cùng cũng đã tỉnh. Tôi thở phào nhẹ nhõm, đôi chân mày cùng giãn ra chút ít. Chị nhìn tôi một cách đầy mong như trạng thái tôi là cái đồn đãi cứu sinh của chị khi đang bị trôi nổi trên biển vậy. Bằng chất giọng khàn khàn, chị yếu ớt hỏi:
- Anh Quân đâu rồi em? Anh ấy đâu rồi?
Tôi nhìn chị, chị gầy quá. Chỉ qua một đêm, chị từ một người đàn bà vô cùng hạnh phúc đã trở nên người đau buồn nhất thế gian. Tôi im lặng, tôi không biết nói ra như thế nào. Tôi không thể hình dung nổi, rồi đây chị sẽ làm phản ứng trạng thái nào, sẽ sống ra sao, sẽ đối diện bằng cách nào. Tôi thầm oán trách ông trời, tại sao lại tàn ác như thế? Bọn gia tộc mãi mới đến được với nhau. Vậy mà, anh tôi còn chưa kịp hưởng một phút là chồng đã sắp phải rời xa trần gian còn chị Cát, chưa được bước chân vào nhà chồng đã sắp thành góa phụ. Bọn gia tộc đâu có lỗi gì cơ chứ? Im lặng một hồi, tôi rút cuộc cũng phải thông báo cho chị, cổ họng tôi hốt nhiên khô rát.
- Anh hai… đã rơi vào đời sống thực vật… suốt đời. Gia đình em đang chuận bị rút máy thở.
- Không. Không trạng thái nào – chị Cát lắc đầu, khuôn mặt chị trắng bệch, nước mắt lăn dài trên hai gò má.
- Đừng khóc – tôi không đành lòng đưa tay ra lau nước mắt cho chị. Đâu là lần trước tiên tôi có hành động quan tâm tới người khác - ngoài anh hai và bố mẹ tôi – đến cỡ này. Hơn sững lại một chút nhưng tôi nhanh chóng định thần, nói với chị Cát còn đang ngẩn ngơ – Anh hai sẽ không muốn thấy cảnh này đâu
Câu nói của tôi khiến chị òa lên khóc sực nức nở. Chị cố nói trong tiếng khóc
- Đừng mà… ba má và em không thể làm vậy… anh ấy… sẽ sống… sẽ tỉnh lại mà.
Tôi không nói gì cả. Đây là ái tình sao? Mù quáng tin vào một điều chẳng thể trở thành sự thật. Anh hai đã không còn có trạng thái tỉnh lại nữa rồi mà. Chị biết không?
Sau đấy tôi nói với chị rằng hôn lễ vẫn chưa xong, gia đình chúng tôi ưng để chị tìm người mới, chị không phải là con dâu nhà họ Nguyễn này nữa, để khôn lỡ làng thế hệ chị. Nhưng chị không nhận, nhất định nói rằng mình đã là con dâu nhà này rồi, chị sẽ không đi đâu cả. Chị sẽ ở lại bên cạnh anh hai, chăm nom anh, căm sóc cha nội mẹ, làm tròn trách nhiệm của một người con dâu, một người vợ. Hơn nữa, chị còn cầu xin bác mẹ tôi không rút máy thở của anh hai. Đời sống thực đánh vật ũng được nhưng ít nất đó vẫn là hi vọng về mai sau cho hai người. biết chừng nào một ngày nào đó anh hai sẽ tỉnh lại.
Và thế là cả gia đình cũng như bện viện ấy đã quen cái cảnh một người vợ sáng sớm nào cũng vào thăm chồng mình, chuyện trò với anh ta một lúc rồi mới đi làm. Chiều về cô lại vào với anh ta và ở đến tối mới về.
Nhưng sau trên dưới một năm thì niềm vui đã ghé thăm gia đình tôi. Chị hạ sinh đứa con của người chị yêu – anh hai tôi – lúc này chị mới thú thiệt với gia đình rằng chị và anh hai đã có con trước khi cưới. Lúc đó, tôi thầm cảm tạ ông trời đất đã trao cho chúng tao niềm hạnh phúc nhỏ bé này. Cảm ơn cú sốc đám cưới năm đó đã không cướp đứa trẻ khỏi chị.
Sau hai tháng nằm viện nhỉ ngơi chăm con, chị lại ngày ngày bế bé Minh Dương vào thăm anh, nói chuyện, chia sớt với anh về sự lớn không của con giai hai người. Thời gian trôi qua, Dương đã lớn, nó rất quấn quýt với bố, đếMời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Anh Hai - Truyện Ngắn - KenhTruyen.Com | Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/news/anh_hai/2014-09-07-14855#ixzz3CgUOIxpw
Anh hai tôi- Nguyễn Minh Quân, là một người hiền lành, dịu dàng, rất tốt bụng, giàu lòng nhân dịp đạo và khá ưa nhìn. Anh lớn hơn tôi hai tuổi. Anh đâm ra ra rất khỏe mạnh và bụ bẫm, mẹ tôi thường kể ngày bé anh là một đứa trẻ hoạt bát, nghịch ngợm và vô cùng háu ăn. Ba mẹ tôi rất yêu thương, chiều chuộng hai anh em và chúng tôi cũng rất hòa thuận, yêu thương nhau. Anh hai là một người thông suốt minh, con ngoan trò giỏi trong mắt danh thiếp thầy cô, từ hồi lớp 1, chưa bao giờ anh xếp thứ hai trong lớp và cũng chưa bao giờ anh tụt khỏi top 5 của trường. Anh trái ngược với tôi, anh hiền bao lăm thì tôi quậy bấy nhiêu, anh ngoan ngoãn bao lăm thì tôi bướng bỉnh bấy nhiêu,anh chăm chỉ bao nhiêu thì tôi lười biếng bấy nhiêu, anh học rất giỏi còn tôi thì nhàng nhàng… Cho mặc dầu vậy gia đình chúng tao cũng rất hòa thuận xót thương yêu nhau, bố mẹ tôi chưa bao giờ bởi chưng anh giỏi, tôi không văn bằng anh mà ghét tôi hay tây vị anh cả, bác mẹ còn nói: "Tuổi trẻ phải tự do bay nhảy như con thì mới vui, chứ cứ đâm đầu vào học như Kenn thì còn gì là tuổi trẻ nữa chứ! Kenn à, con càng ngày một giống mấy ông cụ già lọm khọm rồi đó!” Những lúc như vậy, ba má tôi cười một cách thoải mái, tôi thì cười như nắc nẻ khi nghe anh bị trêu, còn anh, anh chỉ cười trừ rồi không nói gì cả. Nhưng tôi biết đó chỉ là đùa vui thôi, tôi tuy tiếng rằng học làng nhàng nhưng đại khái thì cũng vẫn luôn xếp trong top 10 của lớp (từ trên xuống nhá, không phải từ dưới lên đâu). Chứ tôi biết rằng nếu tôi thử tụt ra khỏi top 10 của lớp xem, bác mẹ tôi không róc xương tôi ra mới là lạ.
Cuộc sống của chúng tôi cứ trôi qua phẩm bình yên và hạnh phúc như thế, cho đến một ngày, tai họa đột ngột giáng xuống đầu gia đình tôi. Hôm đó là một ngày mùa đông giá như lạnh, anh hai khi ấy học lớp 8, hôm đó là vừa thi học cọ xong, lớp anh đang có tiết thể dục còn lớp tôi là tiết tự học. Theo thói quen, tôi nhìn ra phía chiếc cửa sổ bên tay mặt mình để dõi theo cái bóng người cao gầy của anh hai trên sân trường, lớp tôi ở ngay tầng một thành ra tôi mới có thói quen đó. Hôm nay bởi chưng trời lạnh thành thử thầy trạng thái dục không bắt phải tập nhiều, thầy chỉ kêu tập một vài động tác phát động và chạy một vòng vo sân trường, coi như vận động một chút và cho ấm người thôi. Đang chạy hốt nhiên anh tôi tẽ ngã và không đứng dậy được nữa. Mọi người chạy lại chỗ anh xem xét, tôi cũng rất tò mò, mãi một lúc sau vẫn không thấy anh đứng dậy, tôi hốt nhiên linh giác về một điều động không lành. Dự cảm đó ôi thôi thúc tôi, và rồi kệ là đang trong giờ học, tôi phóng ra khỏi lớp, chạy lại chỗ anh hai. Ra đến nơi, tôi bàng hoàng, hoảng hốt khi nhìn thấy anh. Anh nằm co quắp trên đất, khuân mặt tái nhợt, thiếu sức sống, đôi lông mày nhăn lại đầy đau đớn, từ tai, mắt và mũi anh, một dòng máu đỏ tươi chảy ra. Tôi hoảng sợ, chân run run, không đứng vững. Tôi cứ đơ ra đấy cho đến khi mọi người hô hoán gọi xe cứu xót thương cho anh thì tôi mới bừng tỉnh. Tay chân luống cuống, tôi chẳng biết làm gì, đồng cân có trạng thái chạy theo anh mà không dám ôm sợ làm anh bị chậm trễ khiến tình hình thêm nguy kịch.
---------------
Cuối cùng, đèn phòng cấp cứu cũng tắt, vị thầy thuốc già nua, khuôn mặt khắc khổ tràn trề vẻ mỏi mệt bước ra. Ông ta muốn nói chuyện riêng với bố mẹ tôi thế là ba người họ đi vào phòng hội chẩn. Một lát sau, ba mẹ tôi quay trở ra. Mặt ba trắng bệch, sa sầm, thểu não, đôi vai ba run run như thể ba đang phải gánh chịu diều gì kinh khủng lắm. Nhìn ba, tôi đoán rằng có nhẽ ba đang phải kìm nén lắm để không bật khóc. Còn mẹ tôi đứng bên cạnh, bà gục đầu và lòng ba tôi mà khóc hết nước mắt, thân thể mẹ yếu ớt run rẩy được ba gắt gao ôm chặt chẽ lấy tưởng như tiền cần ba buông lỏng thì mẹ sẽ khuỵu xuống ngay lập tức. Nhìn biểu hiện của ba mẹ, nỗi bất an trong long tôi ngày càng dâng lên, tôi mấp mấy môi, cất giọng hỏi:
- Anh hai thế nào rồi ba mẹ? – thanh âm run run mà yếu ớt vang lên tưởng như sẽ biến mất thường xuyên cùng hơi thở trong cái không gian hỗn độn, ầm ĩ này.
Nhưng có vẻ ba tôi đã nghe thấy, ông ngước đôi mắt, ảm đạm lên nhìn tôi. Trong đôi mắt đó, tôi cảm nhận được một cảm giác đau khổ, bất lực, mất mát, tan vỡ, một sự đau đớn đến tột độ của ba. Tôi như chìm vào trong đôi mắt đó, man di cảm xúc của ba như truyền hết vào tôi khiến bờ vai tôi run nhè nhẹ, chân đứng không vững, tôi lắc đầu nguầy nguậy như đang gắng lẩn tránh một nỗi sợ vô hình nào đó đang nỗ lực trùm lên tôi.
- Thư này, con phải thật phẩm bình tĩnh…
Tiếng ba vang lên kéo tôi ra khỏi sự sợ hãi đó. Tôi ngẩng phắt lên nhìn ba, ra sức lắc đầu, miệng lẩm bẩm, nước mắt tôi không biết đã tràn ra khỏi khóe mi từ khi nào.
- Không đi ba, ba nói anh hai không làm sao đi ba, không đi ba…
Tôi nhìn ba như trạng thái ông là chiếc đồn đãi cứu sinh cuối cùng. Nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt, những tiếng nấc nghẹn chặn ngang cổ họng khiến ngôn ngữ của tôi dần mất hút. Mẹ tôi lao đến ôm chặt chẽ lấy tôi, bà càng khóc to hơn, mếu máo. Bà cố kỉnh lấy tay lau những giọt nước mắt trên mặt tôi như muốn tẩy sạch chúng. Nhưng không thể. Bà bất lực gục xuống vai tôi mà khóc. Tôi đưa tay lên xoa nhẹ lưng mẹ, đôi mắt vẫn gắt gao nhìn ba, chưa hề dời đi một chút nào. Ba tôi bây giờ cũng không kìm được nước mắt, một giọt lệ trong veo lăn dài trên má ông. Ông bước tới bên tôi và mẹ, vỗ vỗ nhẹ vào lưng bà để an ủi, ông cất giọng trầm khàn, không giấu giếm nổi sự run rẩy
- Con gái, con phải thật bình tĩnh nhé… Minh Quân nó bị mù rồi…
Tôi nghe như sét đánh bên tai, đầu tôi ong ong, tạm thời không có phản ứng. Một lát sau, tôi bừng tỉnh, đứng bật dậy, hất cả mẹ đang tựa vào vai tôi ra khiến bà chệnh choạng xuýt ngã, may mà ba tôi đỡ được. Nhưng đấy không phải là điều mà bây giờ tôi quan tâm, cái chính thị là…
- Ba nói gì cơ ạ? – tôi gần như hét thẳng vào mặt ba, cơn choáng màng màng khiến tôi không khiên chế được hành động của mình.
- Yunn, con phải bình tĩnh – ba tôi đưa tay lên vỗ vai tôi, một mặt để trấn an, một mặt để nhắc tôi ngồi xuống, một tay ba vẫn đỡ lấy mẹ đang nước mắt lưng tròng, bà nhẹ nhàng kéo tôi ngồi xuống, vỗ về tôi – Đôi mắt của Kenn,… không còn có thể nhìn thấy được nữa, đôi chân của nó… từ giờ cũng không còn đi được nữa.
Cái gì? Ba nói vậy là sao? Anh hai sẽ phải sống quãng đời còn lại trong bóng tối và sự gò bó về không gian sao? Chuyện này còn hơn cả ác chiêm bao đối với anh ấy ý chứ! Còn hơn cả ác mơ đối với cả gia đình tôi ý chứ! Tôi thẫn thờ, không nói câu gì cả, để mặc cho những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt tái nhợt. Bất bỗng nhiên tôi vùng ra, chạy vào phòng bệnh với anh hai, tôi cứ ôm anh như vậy, không chịu dời, dù rằng mọi người chung quanh đã cạn lời khuyên lơn cùng đe dọa. Cả nhà chúng tao ở lại trong bệnh viện với anh đến sáng hôm sau. Ba mẹ đã hủy hết vớ cả lịch làm ăn trong một tuần sau đó, gia tộc muốn ở nhà với anh hai.
Suốt hai ngày sau, tôi không dời phòng bệnh của anh hai nửa bước. Dù man di người có nói gì, dầu ba mẹ đã cạn lời thuyết phục, tôi cũng không chịu về đi học, mọi rợ sinh hoạt của tôi gói gọn trong phòng bệnh của anh. Anh hai vẫn chưa tỉnh.
Anh hai, sao anh chưa tỉnh? Bác sĩ đã nói anh sẽ không sao kia mà. Bác sĩ nói anh sẽ tỉnh lại nhanh ôi thôi kia mà. Vậy mà vì sao đến giờ anh vẫn biếng nhác chưa chịu mở mắt vậy chứ?... Anh hai à, anh tỉnh lại đi, em hứa em sẽ ngoan mà, sẽ học giỏi, sẽ ngừng quậy phá, sẽ không lén lấy đồ của anh để nghịch nữa… đồng cân cần anh tỉnh lại thôi, anh hai à! Mấy ngày qua em đã ăn năn đủ rồi, về đi anh… Em đã giành hết phần thời gian cả ngày để nhớ vể những kỉ niệm của an hem mình, của cả gia đình chúng ta. Anh có còn nhớ lần đi du lịch năm ngoái, nhà mình tới Hội An không? Hồi đó, em rất mải chơi, lại thích leo trèo, nghịch ngợm nên đã trèo lên thành cầu ngồi lắt lẻo để rồi trượt chân ngã xuống. Khi ấy, chính anh đã lao ra đỡ em, nhưng lại ngã xuống cùng em, cùng em uống no nước ở con sông đó. Đến khi lên bờ, người bị cảm lạnh lại là anh. Năm kia chúng mình đi Nha Trang… Ngày đó gia đình ta nghỉ ở Cát Bà… Hồi ấy, mình đi chơi ở Thiên Cầm… Theo dòng kỉ niệm, nước mắt tôi không biết đã rơi tự khi nào. Sao dạo này tôi mít ướt thế nhỉ ? Mới đó lại khóc rồi.
Hôm nay, tôi vẫn không chịu về, đôi mắt mệt mỏi, sưng húp lên bởi vì khóc chỉ dán vào anh hai như muốn ghi lại từng cử động nhỏ nhất của con người yếu ớt đang nằm im lìm trên giường kia. Tôi cứ ngồi thừ ra ngắm anh như vậy. Đôi mắt tràn đầy đau thương, những giọt nước mắt tuồng như đã khô cạn trong mấy ngày qua. Bất chợt, ngón tay anh khẽ động…, mi mắt khẽ run run… Đôi mắt anh từ từ mở ra- đôi mắt không còn thấy được ánh sáng, không còn nhìn được cuộc thế tươi đẹp. Khỏi phải nói tôi đã vui mừng đến như thế nào. Hạnh phúc ập đến quá nhanh khiến tôi tạm thời không nói được gì, chỉ đứng ngây ra đó, bụm miệng khóc. Mãi tới khi anh hai run run mấp máy môi như muốn nói gì đó nhưng lại chẳng thể phát ra thành tiếng, tao quơ quào chung quanh tìm kiếm. Hành động đó của anh như đánh thức tôi. Tôi lao vào ôm chầm lấy anh.
- ANH HAI! – cảm xúc như vỡ òa, tiếng thét mang theo sự run rẩy khó kiềm chế và vài tiếng nấc nghèn nhẹn.
Tôi ôm chặt lấy anh. Cảm xúc vui, buồn, hạnh phúc, khổ đau hòa lẫn trong tôi lại theo dòng nước mắt trào ra ướt sũng khuôn mặt. Tôi cứ khóc, ôm chặt lấy anh, ra công dụi dụi vào lòng anh. Có lẽ vì chưng quá xúc động, tôi đã không thấy được đôi chân mày của anh nhíu chặt lại, đôi một mím chặt chẽ ngăn tiếng kêu đau bởi lưng bị va đập mạnh, cũng không thấy được hình ảnh anh dù rằng mỏi mệt vẫn cố gắng gượng đưa tay lên xoa đầu cô em gái bé bỏng. Điều độc nhất tôi cảm nhận được là ái tình thương xót vô bờ bên của anh dành cho tôi.
Nghe tiếng hét của tôi, ba mẹ tôi hấp tấp chạy vào. Cảnh tượng trong phòng khiến gia tộc không khỏi xúc động. Họ bước nhanh tới bên cạnh giường. Ba tôi đến bên, nhẹ nhõm kéo tôi đang đè lên người anh còn mẹ thì ôm lấy anh, hỏi han đủ điều. Cả gia đình chúng tôi lại quây quần bên nhau như trước đây, khi chưa hề có khổ đau và mất mát. Nhưng những nụ cười không thể ngự trên môi được lâu…
- Ba, mẹ, Yunn, đây là đâu? Sao ở đây tối thế? Sao mọi rợ người không bật đèn lên? Con đi bật nhé? – nói rồi anh toan xuống giường nhưng man di người vội ngăn anh lại.
- Sao thế ba mẹ? – anh hỏi nhưng không anh trả lời, cả căn phòng chìm vào im lặng.
Ba mẹ tôi trao nhau những ánh mắt phức tạp, họ ngập ngừng nửa muốn nói nửa không. Còn tôi, tôi không nói gì cả, chỉ lo âu nhìn anh, đôi mắt long lanh như muốn khóc. Làm sao anh hai có trạng thái chiu được cú sốc này chứ? Tương lai của anh rộng mở thế cơ mà, tại sao chứ? Tại sao người nằm đó bây giờ lại là anh mà không phải tôi chứ? Anh học giỏi như vậy, chơi thể thao cũng giỏi, lại thích chơi đàn, vẽ tranh. Anh là một học sinh giỏi, một người con ngoan, một anh trai tốt. Anh chưa làm chi thành thử tội mà tại sao ông trời đất lại nỡ lấy đi của anh nhiều như vậy chứ? Tại sao? Tại sao? ... Anh đã rất yêu tôi, làm rất nhiều điều cho tôi. Vậy mà tôi chẳng làm được gì cho anh cả. Sao tôi lại vô dụng thế này? Những câu hỏi cứ dồn dập tấn công tâm khảm tôi. Cảm giác bất lực, thất vọng cùng đại vọng bao trùm lấy tôi, kéo tôi xuống đáy vực sâu nan hoa tối.
Bỗng nhiên một cái lay vai nhẹ làm tôi bừng tỉnh, ba tôi ra hiệu cho tôi theo ông ra ngoài để mẹ và anh nói chuyện. Từ bên ngoài phòng bệnh, tôi có trạng thái thấy được sự hoảng loạn cùng khổ đau của anh. Anh điên cuồng quơ quào khắp xung quanh khiến mẹ phải khó khăn lắm mới giứ được anh lại, tránh cho anh khỏi bị thương. Sau đó, anh ngồi yên, thất thần, hay tay ôm lấy đầu. Từ hai hốc mắt, những giọt lệ long lanh trong suốt chảy xuống, rớt xuống ra giường, vỡ tan rồi biến mất không dấu tích như chính tương lai của anh vậy. Nhìn sang mẹ, tôi thấy mẹ như già hơn, những thói quen nhăn đã mau chóng xuất hiện trên gương mặt mẹ, mái tóc đen nhánh nay đã xuất hiện nhiều sợi bạc, đôi mắt mẹ nhìn anh đầy bi thương, chua xót. Chắc bà đau lắm, đứa con mà mình dứt ruột đẻ ra, yêu thương, bảo vệ, chăm sóc từng ấy năm trời, nay lại phải chịu nghịch cảnh mà mình không giúp gì được. Thân là mẹ mà lại phải bất lực nhìn con giai một mình chịu khổ đau như vậy thì còn gì đau xót bằng. Quay lại nhìn ba, tôi đột nhiên thấy đồng cân sau vài ngày mà ba đã như già thêm mấy tuổi, khuôn mặt tự khắc tội càng hằn sâu thêm những nếp nhăn, mái tóc hoa râm nay quá nửa mái đầu là tóc bạc. Ba nhìn anh đầy yêu thương xót cùng tin tưởng, một hi vọng nhỏ nhoi lóe lên trong ánh mắt. Có lẽ ba tin rằng anh có trạng thái vượt qua nỗi đau này. Phải vậy không anh? Anh mạnh mẽ lắm mà.
Vài ngày sau, gia đình chúng tôi vẫn thường xuyên tới thăm anh và cắt cử nhau thay phiên ở lại chăm nom anh, tôi cũng đã về đi học. Anh bây chừ tâm tình đã tạm thời ổn, anh không còn ngồi khóc cả ngày hay đập phá, không chịu uống thuốc nữa, anh ngày một giống với anh của ngày xưa- một người anh hiền dịu, xoành xoạch yêu thương xót tôi.
Hôm nay tôi được về sớm, từ trường học, tôi chạy thẳng về bệnh viện thăm anh. Anh vẫn phải ở lại đây theo dõi. Bác sĩ chẩn đoán rằng anh bởi va đập mạnh ở đầu và phần trói buộc sống, dây lưng làm cho danh thiếp dây thần kinh bị tắc nghẽn, tê bại khiến cho các bộ phận không thực hiện được chức năng của mình. Cụ thể là đôi mắt anh bị mù vĩnh viễn, đôi chân mềm nhũn, vô lực, không thể cử động được và có khả năng bị teo cơ. Phần eo do trói buộc sống bị va đập mạnh cùng bị đè nặng lâu dẫn đến chấn thương xót và mất kiểm rà từ vùng thắt lưng trở xuống. Ngay cả lưng và đầu anh cũng rất yếu, không thể chịu được chấn động mạnh. Hơn nữa, những ngày thời tiết lạnh, ẩm ướt hay vì chưng hoạt động quá mệt mỏi, anh có thể bị đau mỏi, nhức xương, đau đầu, nặng hơn là bị co giật. Bác sĩ có kê cho anh đơn chiếc thuốc giảm đau nhưng ông ấy dặn anh đừng uống nhiều do có thể bị phụ thuộc vào thuốc.
Bước dọc theo nhà cầu bệnh viện đầy mùi thuốc tiệt trùng đặc trưng, tôi đến được căn phòng chung cuộc dãy nhà A – phòng của anh hai. Đứng bên ngoài nhìn vào phòng bệnh, tôi thấy anh hai đang nửa nằm nửa ngồi trên giường, hướng mặt ra ngoài cửa sổ thả linh hồn theo từng cơn gió đang khẽ chơi nhởi mái tóc anh. Có lẽ anh đang "ngắm” một cái gì đó. Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, tôi nhón nhén bước vào, tính chất hù anh một trận nhưng chưa kịp làm chi thì anh đã lên tiếng trước.
- Yunn đấy hả? Lại đây ngồi đi. – anh nói rồi từ từ quay người lại, cười hiền với tôi. Một nụ cười yếu ớt, hi vọng manh, dễ vỡ.
Nhìn anh bây chừ thật thương xót quá. Nước da tái nhợt thiếu sức sống, đôi mắt lúc nào cũng đen láy nhưng vô hồn, tĩnh lặng, đôi môi trắng bệch, khô nẻ, thiếu sức sống. Cả người anh toát lên vẻ mong manh, trong suốt, dễ vỡ như thủy tinh khiến ai nhìn vào cũng tiền muốn được bảo vệ, tránh cho anh khỏi hết man di đau khổ ôi thôi vậy.
- Uầy, sao anh tinh thế? Chả đùa được gì cả. Chán ơi là chán ý! – tôi chu mỏ, kéo dài giọng, làm nũng với anh.
- Cái con bé này – anh lắc nhẹ đầu, vươn tay ra xoa đầu tôi, nụ cười vẫn lưu lại trên khóe môi từ nãy giờ.
- Anh hai, anh nói cho em biết đi, làm sao anh phát hiện ra em hay vậy? – tôi nũng nịu hỏi, vẻ mặt như con cún con đang đợi chủ nhân dịp cho đồ ăn vậy. Đúng là tôi thật sự rất tò mò, làm sao anh hai phát hiện hay vậy chứ?
Nghe ôi thôi hỏi, anh hai bỗng yên lặng, thất thần một lúc. Sự lặng im của anh khiến tôi lo sợ, tôi đã hỏi chuyện không thành thử hỏi sao? Liệu anh hai có vì chưng câu hỏi của tôi mà đổi thay không? Tôi sợ con người của anh mấy ngày trước lắm, thật u sầu và dữ tợn. Nỗi lo lắng vô hình khiến tôi bất giác co người lại, bàn tay lần khần đưa lên muốn khều anh rồi lại thôi. Mãi đến lúc tôi tưởng anh sẽ lặng im mãi thì anh mới cất tiếng nói:
- Em có biết không… khi đôi mắt của con người ta không nhìn được, đôi tai họ trở thành ra quý chớ chi vô ngần. – anh hơi ngừng lại, đôi mắt đen đặc trống rỗng dõi về phía xa xa, giờ thì tôi đã hiểu vì sao khi nãy anh im lặng. Chắc anh buồn lắm. Một cảm giác tội lỗi dấy lên trong lòng tôi. – Đến bây giờ, khi anh là một người mù anh mới hiểu đôi tai ấy quý chớ chi đến mức nào. Đôi tai ấy là bộ phận đích thị cung cấp thông tin cho anh về thế giới xung quanh, giúp anh cảm nhận được man di đấu vật chung quanh mình sống động như thế nào, giúp anh cảm nhận được mọi rợ người chung quanh còn tồn tại cùng anh. Anh chẳng thể hình dung được người vừa mù vừa điếc thì thế giới của họ sẽ tịch mịch và đơn chiếc đến như thế nào. Có lẽ… nó giống như đồng cân có mình mình tồn tại trên thế giới này vậy. Anh sợ cảm giác đó lắm và anh không muốn rơi vào điều kiện đó chút nào cả. – nói đến đây, anh như một chú mèo nhỏ cô đơn, sợ hãi co mình lại, khẽ run rẩy, anh hơn nhích người về phía tôi như cần một tí hơi ấm của người bên cạnh giúp xua tan đi nỗi cô đơn đang bao vây lấy anh. Và tôi, tôi cũng vòng tay ra ông lấy anh, sưởi ấm cho anh, xua đi nỗi đơn chiếc đang trực trào dâng.
- Anh hai, đừng sợ, đừng sợ, có em đây rồi. – giọng tôi hình như cũng run rẩy theo nỗi sợ hãi trong lòng anh hai và trong lòng chính thị tôi. Tôi ôm anh hai vào lòng, gắt gao ôm chặt lấy. Tôi sợ rằng nếu tôi lơi lỏng dù rằng tiền một chút, anh hai sẽ bị cuốn vào trên dưới trống cô đơn sâu hun hút, chẳng thể chèo kéo lại được.
Anh hai run rẩy trong lòng tôi một hồi, hai trái tim bé nhỏ đã sớm tự khắc những vết xót thương gắng sưởi ấm lẫn nhau. Chúng tôi cứ lặng im như vậy, tự cho nhau một không gian riêng để suy nghĩ. Tôi nghĩ về anh, về tôi, về sự thật tôi đang giấu giếm anh, rằng em gái anh từ khi anh gặp biến cố kỉnh đã không còn như xưa nữa. Từ một con người vui vẻ hoạt bát, tôi trở nên một kẻ lầm lì, trầm lặng, ít nói, cộc cằn. Tôi tránh nói chuyện với danh thiếp bạn trong lớp, cũng không tham gia các hoạt động tập thể. Vì một lí do: tôi không muốn nghe hay nói về chuyện của anh hai nữa, hễ có tôi là trạng thái nào chủ đề ấy cũng được đào xới lên. Vậy nên, tôi tránh để hiện diện mình trong các cuộc buôn dưa lê như thế. Tôi không muốn mọi rợ người nhìn anh với mọt đôi mắt khác, đôi mắt không-dành-cho-người-bình-thường và nói về anh bằng giọng điệu thương hại hay thậm chí là coi thường.
Hôm nay,có một thằng coi nhẹ khỉnh nói với tôi rằng anh tôi chỉ giả vờ đáng thương thôi:
- Cái gì mà khổ đau chứ. Anh mày đồng cân có thế ôi thôi à? Gặp hoạn nạn một chút là lăn ra kêu than, khóc lóc. Thằng đấy đồng cân được đến thế ôi thôi sao? Nó thì biết gì là khổ đau chứ! Hàng bao nhiêu người đã mang những dị tật đó từ bé mà gia tộc có kêu than tiếng nào đâu. Mà có thì cũng tiền thầm lặng khi cực quá thì kêu lên một tiếng. Có như anh mày hơi động chút là kêu đâu. Nó phải nhớ rằng nó còn hơn bao người khác. Chí ít thì nó cũng đã có hơn mười năm làm người-bình-thường rồi…
Hắn chưa kịp nói xong thì đã bị tôi đấm cho một quả chảy máu mũi, rồi chưa kịp định thần lại thì tôi đã xông vào đánh hắn túi bụi. "Hắn thì biết cái gì chứ. Hắn đâu có biết anh hai đã thầm lặng chịu đựng vớ cả như thế nào. Hắn đâu biết từ khi gặp biến cố gắng tới giờ anh hai hoàn toàn không kêu than lấy một tiếng. Hắn nói cái gì mà anh hai không biết gì là khổ đau chứ, cái gì mà mười năm! Hắn căn bản là không hiểu rằng người đang có được bỗng dưng mất đi còn khổ đau và hẫng hụt hơn cả người ngay từ đầu đã không có. Bởi bởi vì nếu không có ngay từ đầu thì sẽ không dặt niềm tin vào đó, khi mất sẽ đỡ thất vọng hơn. Những điều động đó hắn có biết không? Có hiểu không mà hắn dám mở miệng ra nói!” Tất nhiên, những lời đó tôi không nói ra bởi vì có nói cũng chẳng được gì. Nhưng tôi chưa đấm được hắn thêm đấm nào thì lớp trưởng chạy vào can ngăn, cậu nói:
- Hai người làm cái gì vậy hả? Hai người có biết suy nghĩ gì không vậy? Nhỡ thầy giám thị vào thì sao? Các cậu không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho người xung quanh chứ. Thư, anh cậu đã thế rồi, cậu còn muốn anh ấy buồn thêm sao? Còn Đức, ba mẹ cậu lo âu cho chị cậu chưa đủ hay sao mà cậu còn muốn gia tộc phải lo âu cho cả cậu nữa? Hơn nữa, chị cậu cũng giống như anh hai của Thư, lẽ ra ra cậu phải cảm thông và giúp đỡ Thư chứ. Cậu cũng trải qua nỗi đau ấy kia mà. Đằng này cậu lại nhục mạ anh hai cậu ấy thế là sao? Còn cả lớp nữa, danh thiếp cậu thấy hai cậu ấy đánh nhau mà không can là sao? Tớ thật thất vọng về các cậu đấy!– lời của Yên Bình khiến chúng tao lặng im không ai dám ho he câu gì. Bàn tay tôi khẽ siết lại. Anh hai tôi lại thụ động chạm đến. Mặc mặc dù tôi biết Bình không có ác ý trong câu nói này. – Thôi! Cùng là thành viên trong lớp không thành ra bào chữa nhau. Vì là lần đầu tiên và cả hai đều có khuyết điểm nên tớ sẽ không báo lên nhà trường học nhưng vẫn sẽ có hình phạt của lớp dành cho hai cậu. Thư, cậu sẽ trực nhật một mình trong một tháng tới, không có sự trợ giúp từ ai hết. Còn Đức, trong vòng hai tháng, bít tất cả mọi việc chung của lớp đều sẽ hiện diện cậu. Cụ thể là đi lấy bài lấy dụng cụ, lấy sổ sách… từ danh thiếp thầy các cô, từ phòng đội… hay những việc tuyệt vời loại như thế đều vì cậu làm. Trong những cuộc thi của nhà trường cũng hiện diện cậu tham dự và vớ nhiên phải đem áp giải về cho lớp. Vậy thôi. Bây giờ dẫn giải tán đi, sắp vào giờ rồi. Hình phạt bắt đầu vào ngày mai.
Nghe lớp trưởng nói xong, tôi nghĩ có nhẽ Đức cảm thấy nhẹ nhõm hơn thiều lắm vì chưng tôi nghe tiếng cậu ấy lén tê tê tiếng thở phào. Chắc bởi vì không bị đưa lên phòng giáo vụ ngồi uống nước chè đó. Tôi cũng vậy, bây chừ mà bị báo về ba má thì tôi cũng không biết nói gì nữa. Chúng tôi lặng lẽ về chỗ ngồi. Tôi thầm cám ơn lớp trưởng nhiều lắm. Tôi biết mà. Bình tuy ngoài mặt thờ ơ và nghiêm khắc thế thôi chứ thực ra cậu ấy tốt bụng, biết lo cho bạn hữu và lo cho lớp lắm.
- Cái gì mà khổ đau chứ. Anh mày đồng cân có thế ôi thôi à? Gặp hoạn nạn một chút là lăn ra kêu than, khóc lóc. Thằng đấy đồng cân được đến thế ôi thôi sao? Nó thì biết gì là khổ đau chứ! Hàng bao nhiêu người đã mang những dị tật đó từ bé mà gia tộc có kêu than tiếng nào đâu. Mà có thì cũng tiền thầm lặng khi cực quá thì kêu lên một tiếng. Có như anh mày hơi động chút là kêu đâu. Nó phải nhớ rằng nó còn hơn bao người khác. Chí ít thì nó cũng đã có hơn mười năm làm người-bình-thường rồi…
Hắn chưa kịp nói xong thì đã bị tôi đấm cho một quả chảy máu mũi, rồi chưa kịp định thần lại thì tôi đã xông vào đánh hắn túi bụi. "Hắn thì biết cái gì chứ. Hắn đâu có biết anh hai đã thầm lặng chịu đựng vớ cả như thế nào. Hắn đâu biết từ khi gặp biến cố gắng tới giờ anh hai hoàn toàn không kêu than lấy một tiếng. Hắn nói cái gì mà anh hai không biết gì là khổ đau chứ, cái gì mà mười năm! Hắn căn bản là không hiểu rằng người đang có được bỗng dưng mất đi còn khổ đau và hẫng hụt hơn cả người ngay từ đầu đã không có. Bởi bởi vì nếu không có ngay từ đầu thì sẽ không dặt niềm tin vào đó, khi mất sẽ đỡ thất vọng hơn. Những điều động đó hắn có biết không? Có hiểu không mà hắn dám mở miệng ra nói!” Tất nhiên, những lời đó tôi không nói ra bởi vì có nói cũng chẳng được gì. Nhưng tôi chưa đấm được hắn thêm đấm nào thì lớp trưởng chạy vào can ngăn, cậu nói:
- Hai người làm cái gì vậy hả? Hai người có biết suy nghĩ gì không vậy? Nhỡ thầy giám thị vào thì sao? Các cậu không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho người xung quanh chứ. Thư, anh cậu đã thế rồi, cậu còn muốn anh ấy buồn thêm sao? Còn Đức, ba mẹ cậu lo âu cho chị cậu chưa đủ hay sao mà cậu còn muốn gia tộc phải lo âu cho cả cậu nữa? Hơn nữa, chị cậu cũng giống như anh hai của Thư, lẽ ra ra cậu phải cảm thông và giúp đỡ Thư chứ. Cậu cũng trải qua nỗi đau ấy kia mà. Đằng này cậu lại nhục mạ anh hai cậu ấy thế là sao? Còn cả lớp nữa, danh thiếp cậu thấy hai cậu ấy đánh nhau mà không can là sao? Tớ thật thất vọng về các cậu đấy!– lời của Yên Bình khiến chúng tao lặng im không ai dám ho he câu gì. Bàn tay tôi khẽ siết lại. Anh hai tôi lại thụ động chạm đến. Mặc mặc dù tôi biết Bình không có ác ý trong câu nói này. – Thôi! Cùng là thành viên trong lớp không thành ra bào chữa nhau. Vì là lần đầu tiên và cả hai đều có khuyết điểm nên tớ sẽ không báo lên nhà trường học nhưng vẫn sẽ có hình phạt của lớp dành cho hai cậu. Thư, cậu sẽ trực nhật một mình trong một tháng tới, không có sự trợ giúp từ ai hết. Còn Đức, trong vòng hai tháng, bít tất cả mọi việc chung của lớp đều sẽ hiện diện cậu. Cụ thể là đi lấy bài lấy dụng cụ, lấy sổ sách… từ danh thiếp thầy các cô, từ phòng đội… hay những việc tuyệt vời loại như thế đều vì cậu làm. Trong những cuộc thi của nhà trường cũng hiện diện cậu tham dự và vớ nhiên phải đem áp giải về cho lớp. Vậy thôi. Bây giờ dẫn giải tán đi, sắp vào giờ rồi. Hình phạt bắt đầu vào ngày mai.
Nghe lớp trưởng nói xong, tôi nghĩ có nhẽ Đức cảm thấy nhẹ nhõm hơn thiều lắm vì chưng tôi nghe tiếng cậu ấy lén tê tê tiếng thở phào. Chắc bởi vì không bị đưa lên phòng giáo vụ ngồi uống nước chè đó. Tôi cũng vậy, bây chừ mà bị báo về ba má thì tôi cũng không biết nói gì nữa. Chúng tôi lặng lẽ về chỗ ngồi. Tôi thầm cám ơn lớp trưởng nhiều lắm. Tôi biết mà. Bình tuy ngoài mặt thờ ơ và nghiêm khắc thế thôi chứ thực ra cậu ấy tốt bụng, biết lo cho bạn hữu và lo cho lớp lắm.
Mải suy nghĩ, tôi không chú ý rằng nước mắt tôi đã rơi tự bao giờ. Từng giọt nước mắt trong vắt lăn xuống thấm ướt vai áo anh. Có vẻ như anh bị cảm giác ươn ướt nơi vai áo đánh thức, anh hơi ngẩng đầu lên, nghèn nghẹn hỏi:
- Em khóc sao? Anh xin lỗi, anh xin lỗi. Đừng khóc nữa, em gái của anh, đừng khóc nữa. Là anh sai, anh không tốt. Xin lỗi. Anh không nên nói như vậy. Anh xin lỗi. – anh luôn miệng xin lỗi, luýnh quýnh đưa tay lên lau nước mắt cho tôi. Tôi giữ tay anh lại, đặt nó chạm vào má mình để anh an tâm và cũng để anh cảm nhận được là tôi đang cười.
- Em không sao. Anh đừng nói vậy. Là bởi vì em thôi. – tôi bật cười tươi khi thấy mặt anh hơi ngây ra. Hiếm lắm mới thấy được bộ mắt tối. < sáng dạ thối này của anh hai đó. Thấy tôi cười, anh cũng cười theo. Nụ cười như tỏa ra ánh nắng khiến không gian chung quanh chúng tao như sáng bừng lên, rét mướt ái tình thương.
Lúc này, tôi hốt nhiên thấy yêu và xót thương anh hai vô hạn. Mặc mặc xác người khác nói gì, trong mắt tôi, anh hai vẫn là nhất. Anh đã từng có bít tất cả, nay không lý bởi chưng mà mất hết nhưng anh vẫn không u sầu, mất mong với cuộc sống. Anh vẫn lạc quan, vẫn mỉm cười và cố kỉnh sống tốt từng ngày. Mặc mặc dầu tôi biết mấy đó trong anh có một mảnh linh hồn đang khóc.
----------------
Vì anh hai tôi không đi học bình thường được nữa cho nên tôi quyết tâm học thật giỏi để làm bác mẹ tự hào. Và tiếp nối anh, tôi thường xuyên đứng trong top 5 của cả lớp và trường. Nhưng đi kèm cặp với thành tích học tập cao chót vót của tôi thì sổ giao thông và học bạ cũng dần kín đặc với những khổ thân như gây gổ, đánh nhau… Rồi cái kim trong bọc lâu ngày cũng lộ. Cuối cùng tin đó cũng đến tai anh hai. Tôi còn nhớ khi đó anh đã nói:
"Nói để người khác hiểu mình là một đặc quyền của mỗi chúng ta. Vậy thành thử đừng bỏ phí nó nhé, em gái của anh ạ. Cha mẹ đâm ra chúng mình có đủ tai, mắt, mũi, mồm, chân, tay, biết suy nghĩ, biết nói năng sao cho thành lời. Cha mẹ đã đâm ra ra chúng ta là một còn người hoàn trả toàn bình phẩm thường, không bị dị tật gì. Cớ sao phải tự biến mình thành người câm thế em? Nắm đấm không phải lúc nào cũng có thể dẫn giải quyết được sự việc. Hơn nữa, tuy nhất thời nó có trạng thái giải quyết được nhưng sau đó thì sao? Khi người ta quay lại tìm em trả thù, người gia tộc đông hơn, chuẩn bị kĩ càng hơn. Lúc đó, em có chắc là em vẫn thắng? Vả lại, đánh nhau sẽ khiến em bị thương, không nặng thì nhẹ. Nhẹ thì không sao, chỉ là em có đau một tí và có đấu tích khiến người khác nhìn vào thấy xót. Còn nếu em bị thương xót nặng. Khi đó, ai sẽ là người thay anh chăm sóc cha mẹ đây? Anh đã thế này rồi, không phải em muốn bố mẹ lại phải lo thêm cả cho em nữa chứ?
Thư này, em phải nghe anh: sau này đại đối đừng đánh nhau cũng đừng dây dính xích mích tới những chuyện cần phải sử dụng bạo lực để dẫn giải quyết nữa. Hứa với anh nhé?
Nếu là trước đây, anh sẽ không bắt ép em. Nhưng bây giờ, anh không giúp gì được cho cha mẹ, trở thành gánh nặng của họ rồi. Anh không muốn cả em cũng thế. Họ mỏi mệt lắm rồi. Vậy nên, hứa với anh đi nhé!”
Đoạn cuối, anh thấp giọng, nửa như cầu xin. Khi đó, anh hai buồn lắm, mặc dầu anh đã gắng giấu nhưng tôi vẫn có thể thấy được một giọt nước mắt trong suốt từ khóe mắt anh chảy xuống. Và tôi cũng khóc. Lời nói của anh như thức tỉnh tôi. Tôi tự thề với đích thị mình: sau này sẽ không bao giờ sử dụng bạo lực để dẫn giải quyết vấn đề nữa.
----------------
Dù không đi học ở lớp nhưng anh hai vẫn rất ham học hỏi, anh đã tự học đọc bằng chữ nổi và muốn tiếp thô tục chương trình học của mình. Biết được điều động đó, ba mẹ tôi đã thuê người về dạy học cho anh.
Thời gian thấm thoát trôi đi, đến một ngày, anh vô tình gặp một cô gái, cô gái đó tên Nguyệt Cát. Chị nhỏ hơn anh một tuổi, rất xinh đẹp. Chị là tiểu thư của một gia đình thương nhân giàu có. Anh làm quen với chị trong một biểu giao lưu bàn thảo về sách. Hai người khá thân thiết, họ rất hay đi dạo ở công viên gần nhà tôi, anh ngồi xe lăn còn chị đẩy anh đi. Những lúc như vậy, không khí xung quanh họ thật ấm cúng khiến người khác không khỏi ghen tị. Rồi không biết từ bao giờ, anh đem lòng yêu chị. Ban đầu, anh hơi tự ti, không dám nói với chị mà tiền để trong lòng. Nhưng tình cảm là thứ mà con người ta không thể điều khiểu được. Cảm xúc anh gắng chôn giấu giếm không chịu yên phận. Nó bùng lên và chiếm lấy tâm tình của anh. Nó khiến anh u sầu, trầm tư mặc tưởng lại hay thở ngắn than dài. Và rồi không kềm chế nó lại được nữa, anh tỏ tình.
Hôm ấy, trời thu trong xanh, trên nền trời không một gợn mây, anh ngồi chờ chị hơn một triếng đồng hồ ngoài công viên. Trong lúc anh đang ngồi chờ chị, tôi vô tình đi qua và cảm thấy cọ lạ là sao hôm nay chị Cát đến muộn thế. Rồi, một nỗi bất an không tên dấy lên trong tôi, tôi quyết định theo dõi họ. Chị đến muộn với lí vì chưng có việc đột xuất. Anh nghe chị nói vậy cũng không có quan điểm gì. Hai người lại cùng nhau đi dạo. Họ nói với nhau những thong tin, những mẩu chuyện phiếm về thế giới xung quanh. Mọi việc tưởng như vẫn bình phẩm ổn như trước. Nhưng tôi có để ý thấy chị hôm nay không được chú tâm vào lời anh hai đang nói cho lắm. Chị có vẻ lạnh lùng với anh dù rằng trên khóe môi chị vẫn thập thò nụ cười hạnh phúc. Tôi đột nhiên có dự cảm không lành. Họ đi cùng nhau ra tới hồ. Tại đây họ dừng lại một chốc. Bỗng mặt anh hai tối. < sáng dạ dần đỏ ửng lên. Tôi đoán anh chuẩn bị tỏ tình. Trong lòng thầm thét gọi anh, muốn xông ra ngăn anh lại để tránh cho anh bị tổn xót thương nhưng không hiểu sao đôi chân tôi không nghe lời, cứ đứng im tại đó. Phải mất một lúc để chuẩn bị tinh thần, anh hai mới thẹn thùng mở miệng, lắp bắp:
- Nguyệt Cát… anh… thích em… thích em từ lần trước hết chúng mình gặp nhau… Em, hãy làm bạn gái anh nhé?
- Xin lỗi nhưng em đã có bạn trai – chị trả lời văn bằng giọng lạnh lùng, không chút cảm xúc. Sau đó chị bỏ về, không một lời, bỏ mặc anh ngồi ngơ ra đó.
Anh hai ngồi một lúc lâu không có phản nghịch ứng. Điều đó khiến tôi cảm thấy hết sức lo lắng. Không kìm được, tôi bước tới chỗ anh. Đặt tay lên vai anh, tôi thoáng thấy có giọt nước từ khóe mắt anh rơi xuống.
- Cho anh về nhà. – không kịp để tôi kịp hỏi han gì cả, anh hai nói thường xuyên rồi quay mặt đi không tiếp chuyện. Tôi biết là anh đã bị tổn thương xót nhiều lắm.
Anh hai khi đó suy sụp vô cùng, anh đã nằm bại giường gần một tuần. Trong thời gian chăm chút anh, tôi thường tự trách mình lúc đó không ra can anh, cũng trách chị Cát sao lại vô tình thế.
Tình cờ, tôi gặp được bạn trai chị. Anh ta rất đẹp trai, dáng người cao to, vạm vỡ, khỏe mạnh, con nhà quyền quý, trái ngược hẳn với dáng vẻ gầy yếu của anh hai tôi. Tôi đã hiểu lí bởi tại sao chị không chọn anh. Quả là so với người con giai ấy, anh tôi chẳng thể sánh văn bằng và thậm chí là thua thảm thương hại. Tôi không muốn trò chuyện này với anh hai nhưng không hiểu vì sao anh lại biết được, anh không nói gì.
Vài ngày sau, anh đến nhà tìm chị anh hỏi xem chị có thể cho anh một cơ hội nữa được không. Lúc đó, tôi cũng bám theo anh. Từ chỗ đứng của mình, tôi có trạng thái thấy được sự bất ngờ trong mắt chị. Cũng phải, tôi còn thấy lạ nữa mà. Anh tôi chấp nê đến vậy sao? Và khi đó, chị đã phũ phàng trả lời: "Bao giờ anh có thể tự đi được bằng đích thị sức mình thì hãy đến tìm tôi. Còn không, đừng để anh xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Khi rình rập ở bên ngoài và nghe được câu nói này, tôi đã rất tức giận. Sao chị ta có trạng thái tàn ác vậy chứ? Tình bạn trước kia của hai người đâu rồi? Chẳng nhẽ tấm lòng chân thành của anh trai tôi không khiến chị cảm động chút nào sao?
Nhưng tới khi bình phẩm tâm nghĩ lại, tôi cũng cảm thông được cho chị một chút. Bởi lẽ, đụng đến tình yêu là đã đụng đến khía cạnh khác của con người.
Sau khi từ nhà chị Cát về, anh buồn lắm, anh khóa cửa giam cấm mình trong phòng suốt ba ngày trời, không ăn không uống gì cả khiến ba má tôi lo lắng không thôi. Họ liên tục đập của, lựa lời khuyên nhủ anh. Đến ngày thứ tư, anh bước ra khỏi phòng, anh lại ăn uống, hoá hoạt, cười nói như chưa hế có chuyện gì xảy ra cả. Dù hơi thắc mắc về thể hiện đấy nhưng tôi cũng không hỏi gì cả.
Hơn một tháng sau, vào một buổi sáng sớm, khi cả gia đình tôi còn đang say ngủ, vì chưng có việc cần nên tôi lên gác ba để tìm một quyển sách. Lên gần đến nơi, tôi hơi giật mình do tiếng động phát ra bên trong phòng chứa đồ, nghe có vẻ rất nặng nề. Rón rén bước lên, đưa mắt nhìn qua khe cửa, tôi ngỡ ngàng khi thấy anh đang chật đánh vật "tập đi” từng bước một bằng nạng. Đôi tay gầy nhỏ, giơ xương, nổi lên những đường gân xanh trên nước da tái nhợt bởi tì vào nạng, nỗ lực chống giữ cơ thể. Anh khẽ run lên khiến cơ thể chao đảo, phải mất một lúc mới lấy lại được thăng bằng. Từng giọt mồ hôi rịn ra thấm đẫm tóc anh, phủ một tầng nước mỏng lên vầng trán cao thông suốt minh. Đôi môi anh mím chặt kiên cường. Đôi mắt ánh lên sự quyết tâm chẳng thể dập tắt. Đôi vai gầy so lên cùng cánh tay ngẳng nghiu bị anh dồn hết vớ cả sức lực để chống đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể. Đi được vài bước, anh dừng lại thở dốc. Nhìn anh, tôi thấy thương xót anh vô hạn, chắc anh đang gắng thực hiện điều kiện mà chị Cát đưa ra.
Chị ấy không hề biết rằng bây giờ anh cực kì yếu. Theo thời gian, dầu cha mẹ và cả tôi đã cố kỉnh bổ dưỡng và chăm sóc anh rất kĩ càng nhưng cơ thể anh chẳng những không thích nghi được hay khỏe lên mà ngược lại, nó còn suy yếu đi rất nhiều. Anh bây giờ tiền có trạng thái cầm mê hoặc nâng những vật nhẹ, do vậy việc "tập đi” này là hết sức khó đối với anh. Vậy mà anh không quản khó khăn, đau đớn để làm ăn này. Điều đó chứng tỏ rằng anh yêu chị ấy rất nhiều. Hi vọng chị sẽ nhận ra tình cảm của anh và tạo vật lại. Đang tập, anh bỗng "bước” hụt và loạng choạng suýt ngã. Thấy vậy, tôi vội bước đến và đỡ lấy anh, anh ngạc nhiên, ngước lên nhìn tôi rồi lại như giật mình chuyện gì đó vội cúi xuống.
- Anh đang tập đi sao? – tôi hỏi, giọng điệu bất cần, phảng phất sự quan tâm, lo âu và cả trách móc
Anh hơi ngẩng đầu lên nhìn tôi, đôi mắt lung túng, lo sợ, xấu hổ như một đứa trẻ bị bắt quả tang làm việc gì có lỗi nhưng trong đôi mắt đen láy, trong vắt đó lại ẩn chứa tia thắc mắc. Suy nghĩ một hồi, anh nhẹ giọng trả lời:
- Ừ. – âm thanh yếu ớt, vô lực vang lên, chắc anh mỏi mệt lắm.
Nghĩ vậy, tôi bế anh lên, đặt anh ngồi vào chiếc xe lăn ở góc phòng và chỉnh tư thế ngồi sao cho thoải mái nhất. Anh bây chừ nhẹ quá, còn không nặng văn bằng một đứa trẻ cấp 2 nữa.
- Anh tập gì thì tập, em không cản ngăn nhưng phải biết tự lượng sức mình đấy. Đừng có để xảy ra chuyện như lúc nãy nữa. – tôi lên giọng cảnh cáo anh, lời nói có hơi cộc cằn thô lỗ.
Tôi không biết vì sao tôi lại đối đãi như vậy, tiền biết rằng khi đỡ lấy anh, nhìn gương mặt ướt đầm mồ hôi, đôi môi trắng bệch, thiếu sức sống, gương mặt tái nhợt, tưởng dường như có thể đổ bể bất cứ lúc nào. Rồi nghe âm thanh yếu ớt đó vang lên, cả người anh mỏng manh như thủy tinh vậy. Rồi khi bế anh, cảm nhận được anh đã gầy đến như thế nào. Tất cả những cảm nhận đó khiến một cảm giác khó chịu không tên dâng lên trong tôi.
Những ngày sau anh vẫn bí ẩn tập luyện như vậy, tôi biết nhưng không nói với cha nội mẹ, đồng cân chăm sóc bồi bổ anh nhiều hơn mà thôi. Còn anh, tuy không thích bị bồi bổ nhiều như thế nhưng nếu là tôi thì kiên cố anh sẽ không từ chối.
Thực sự, tính cách tôi đã thay đổi rất nhiều. Tôi trầm lặng, ít nói. Tôi bất cần và lạnh lùng với mọi thứ xung quanh, có nhẽ là trừ anh. Vậy nên, thật dễ hiểu nếu tôi không giúp anh, khuyên can anh hay đi nói chuyện này với ba mẹ. Tôi cảm thấy mấy việc đó không phải việc của tôi và tôi cũng không cho nên làm. "Làm như thế có thể giết tắt hơi ước nằm mê của anh”, tôi nghĩ vậy. Nếu anh muốn xâm chiếm được tình cảm của chị Cát, anh phải nỗ lực thôi.
Đến một ngày, anh mang theo nụ cười tươi như ánh nắng mùa xuân, nhờ tôi chở anh đến nhà chị Nguyệt Cát. Tôi đồng ý. Trên xe, tôi quay sang hỏi anh đã thật sự chuẩn bị kĩ lưỡng chưa, anh nghiêng đầu, khẽ cười đáp là rồi. Tôi nhìn anh, khẽ lắc đầu, anh tự tin quá. Anh không thấy chuyện doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat tập đi đồng cân là cái cớ để chị ấy đuổi anh sao? Như vậy thì mặc dù anh có đi được đi đi nữa nữa chị ấy cũng không hài lòng anh đâu. Dù biết lần này anh chắc chắn sẽ đau, sẽ tổn xót thương nhưng tôi vẫn đưa anh đi bởi vì đây là quyết định của anh. Anh không thể sống mãi trong sự bảo bọc của bố mẹ và tôi được, đã đến lúc anh phải tự giương đôi cánh lên và bay đi rồi.
Quả đúng như tôi dự đoán, chị từ chối anh, quát thẳng vào mặt anh rằng anh là kẻ mặt dày, không biết ngượng rồi đẩy ngã anh, quay lưng bỏ đi. Tôi thấy hành động của chị có hơi quá nhưng cũng không lao ra cãi nhau với chị ấy. Đây là việc của anh và chính anh mới là người áp giải quyết được nó. Tôi không muốn làm kẻ nhiều chuyện.
Sau chuyện đó anh đúng là có buồn, có suy sụp nặng nề, mất một tháng trời ơi anh giam cầm mình trong phòng và tiền gặp mình tôi. Trong những ngày này, tôi hay ngồi nghe anh nói chuyện. Anh nói về việc mình đã yêu chị Cát thế nào, tình cảm của mình trong mỗi thời đoạn và mỗi lần gặp mặt ra sao… anh còn nói cả lí do vì sao mình chấp nê như vậy nữa. Bỗng một hôm, anh hỏi tôi rằng vì sao lúc đưa anh đi tôi không ngăn anh, không nói cho anh biết trước hậu quả.
- Lỡ anh biết trước được sẽ quay lại, quyết định không đi nữa. Không gặp mặt, không tổn thương. Như vậy, chẳng phải đỡ khổ thân cho em và ba mẹ sao?- anh nói
Tôi cười cười, không trả lời luôn luôn mà hỏi lại:
- Nếu như em nói cho anh biết trước anh có chịu quay về nhà, không đến tìm chị Cát nữa không?
Anh im lặng suy nghĩ một lúc rồi ngẩng lên, khóe miệng ẩn giầu nụ cười, khẽ lắc đầu.
- Đấy. Anh cũng sẽ không chịu hình như mà. Em là em gái anh, sao lại không hiểu anh chứ. Vả lại, cũng đến lúc anh phải có những quyết định cho riêng mình rồi đúng không? Em và ba mẹ đâu thể mãi theo anh được. Còn nữa, em tin rằng anh trai em sẽ tự áp điệu quyết được thôi. Phải không nào? – tôi nói với nụ cười tươi rói đọng trên môi. Đã rất lâu rồi, tôi không nói cười thoải mái và nhiều như vậy.
Sau cuộc trò chuyện đó, anh lại đứng dậy, tiếp thô lỗ bám theo chị, mặc cho có bị chửi là mặt dạn mày dày hay bị cự tuyệt. Kể cả khi bạn trai chị phản nghịch bội lại chị, anh vẫn bên cạnh yên ủi chị, lau nước mắt cho chị, cố xoa dịu nỗi đau của chị. Tôi biết những lúc đó anh đau lắm. Một người con giai phải lau những giọt nước mắt, phải xoa dịu nỗi đau của người con gái mình yêu vì một người con giai khác. Nói không đau thì há chẳng phải lừa mình dối người sao?
Vào một buổi tối không trăng không mây, anh đã tâm tình với tôi những điều động này. Anh kể về nỗi đau khi thấy chị buồn bởi chưng bị lừa dối, đan chen trong đó là hi vọng, là thèm khát chị sẽ quay đầu lại nhìn mình. Rồi những khi trái tim thắt lại khi thấy chị tựa đầu vào vai mình khóc, miệng lẩm báo cáo gọi tên người con trai khác. Những lúc đó, mỗi lần tiếng "Lâm”, từng tiếng nấc nghẹn phát ra từ cổ họng chị hay những giọt nước mắt sốt dẻo thấm vào vai áo anh đều như những nhát dao đâm vào tim anh, rớm máu. Anh đau nhưng anh vẫn cố gắng gắng, vẫn hi vọng. Anh trai tôi kiên cường lắm mà.
Và cuối cùng, lòng bền chí và tình cảm của anh đã được đền đáp, chị yêu anh và đồng ý lấy anh. Hôm đám cưới, tôi thấy anh vui lắm, anh cười suốt. Chúc mừng anh, ước mơ của anh đã đạt được rồi!
[/c]-------------
Các bạn thấy đấy, nếu không có lòng kiên trì, vị tha cùng ái tình sâu nặng thì anh trai tôi đã không có được hạnh phúc như ngày hôm nay. Nêu không có chúng, có nhẽ anh tôi sẽ mãi là một kẻ tàn tật thất bại, không có tương lai, chẳng thể và không có tư cách có được thứ tình cảm thiêng liêng ấy – tình yêu. Có lẽ cái tôi kiêu hãnh nhất ở anh chính là ý thức vượt khó, sự lạc quan, yêu đời và niềm tin mãnh bại – niềm tin vào một tương lai tươi sáng.
[c]-------------
Ước nằm mơ và tương lai của anh như bị trói chặt chịa vì những khiếm khuyết trên cơ thể, nhưng anh đã, đang và sẽ gắng từng ngày để vượt qua rào cản đó.
------------
Có lẽ câu truyện anh hai làm thế nào để nuôi vợ và con sẽ được tôi kể cho các bạn vào một dịp khác. Đó sẽ là thành tựu của việc đang và sẽ cố kỉnh phá bỏ rào cản từng ngày của anh hai.
------------
Nhưng phải đi nữa là tôi đã vui mừng quá sớm? Thì ra, con quỷ số vẫn chưa chịu buông tha cho anh tôi…
Lễ cưới của anh diễn ra thật êm đềm, man di thứ đều tốt đẹp. Câu nói thân thuộc lại vang lên. Ai cũng hồi hộp đón chờ giây khắc thiêng liêng này, nhất là anh hai.
- Minh Quân, con có đồng ý cưới Nguyệt Cát làm vợ, nguyện ý cùng cô ấy san sẻ mọi điều, mặc dầu đau ốm bệnh tật hay khỏe mạnh, dù giàu có hay nghèo khổ hay không?
- Con đồng ý – anh hai đáp một cách dứt khoát, cả khuôn mặt anh toát lên nét rạng ngời, chứa chan hi vọng.
- Còn Nguyệt Cát, con có đồng ý cưới Minh Quân làm chồng, nguyện ý cùng anh ấy chia sớt mọi điều, dầu ốm đau bệnh hoạn hay khỏe mạnh, dù rằng phong lưu hay nghèo khổ thân hay không?
Chị hơi ngập ngừng một chút, điều này làm bít tất cả mọi người mong chờ còn anh hai và tôi thì có phần lo lắng, bất an.
- Con đồng...
Chị chưa kịp nói hết câu thì anh hai hốt nhiên gục xuống, ngất xỉu lịm đi. Tất cả mọi rợ người đều bang hoàng rồi ai nấy đều lo lắng chạy đến bên anh hai, trừ tôi. Tôi vẫn đứng đó, đờ đẫn. Tôi không biết phải làm chi cả. đầu óc tôi bay giờ trống rỗng. Mãi cho tới khi có người vô tình va vào người, tôi mới sực tỉnh, không biết phải làm gì. Một lát sau, tiếng kêu "ò…í…e” vang lên ngày càng gần. Ai đó đã gọi xe cấp cứu. Và anh hai được đưa lên xe cấp cứu vào bệnh viện trong thể hỗn loạn của buổi lễ cưới còn dang dở.
Tôi vội vã chạy theo anh hai. Trên đường đi, tôi để ý thấy mội vài người nhìn tôi bằng ánh mắt kì quặc, xen lẫn coi thường và xót thương. Có lẽ gia tộc nghĩ rằng tôi đã ở bên anh hai lâu như vậy, là em gái của anh, vậy mà trong trường học hợp này lại không giúp được gì. Nhưng sự thật không phải vậy, với chuyện này, tuy tôi không bàng hoàng, ngỡ ngàng nhưng tôi lại có phần không tin được. Tình trạng này của anh hai, tôi đã sớm biết từ trước, tiền là không muốn tin, không muốn tin rằng mệnh phận lại tàn nhẫn như thế, không muốn tin rằng anh hai sẽ phải rời xa mình. Tôi đã biết trước nhưng tôi không nói. Có lẽ tôi sợ. Tôi sợ rằng nếu mình nói ra, điều đó sẽ thành sự thật. Nhưng giấu giếm chẳng giúp chứng tôi thoát khỏi bàn tay của số phận, anh hai vẫn rơi vào thể "đó”.
Trước cửa phòng cấp cứu vẫn còn sáng đèn, bác mẹ tôi đang lo lắng đứng ngồi không yên, mẹ tôi dường như đã rất suy sụp. Bên cạnh bố mẹ, chị Cát đã khóc hết nước mắt. bộ váy cưới chưa kịp thay ra đã nhàu nhĩ và lấm lem vết bẩn. Nhìn ai cũng tiều tụy hơn hẳn. Nỗi đau này phải đi chăng nữa là quá lớn đối với họ?
Lát sau, một vị bác sĩ già bước ra khỏi phòng cấp cưu, khuôn mặt ông hiện rõ vẻ thất vọng và áy náy. Ông cất gọng:
- Xin khuyết điểm các vị, dù chúng tao đã cố hết sức nhưng…
- KHÔNG…
Lời vị thầy thuốc bị đứt đoạn bởi vì tiếng hét của chị Cát, chị kêu lên một tiếng đầy hết sức vọng rồi ngất xỉu lịm. Các bác sĩ vọi vàng cấp cứu cho chị.
------------
Trong phòng bệnh trắng toát nặc mùi thuốc sát trùng, không khí yên lặng đến đáng sợ. Có một bệnh nhân đang nằm im lìm trên giường bệnh, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở nhẹ nhàng như có như không. Bên cạnh giường, một thiếu nữ đang ngồi trầm mặc suy tư, hàng phục lông mày cau lại, đôi mắt hiện rõ vẻ lờ đờ, mệt mỏi. Bỗng, người trên giường có dấu hiệu chuyển mình, hang mi khẽ rung động rồi mở ra, để vỡ lở một vài mắt đen láy.
Chị Cát chung cuộc cũng đã tỉnh. Tôi thở phào nhẹ nhõm, đôi lông mày cùng giãn ra chút ít. Chị nhìn tôi một cách đầy mong như trạng thái tôi là cái đồn đại cứu đâm của chị khi đang bị trôi nổi trên biển vậy. Bằng chất giọng khàn khàn, chị yếu ớt hỏi:
- Anh Quân đâu rồi em? Anh ấy đâu rồi?
Tôi nhìn chị, chị gầy quá. Chỉ qua một đêm, chị từ một người phụ nữ hết sức hạnh phúc đã trở thành người buồn đau nhất thế gian. Tôi im lặng, tôi không biết nói ra như thế nào. Tôi chẳng thể hình dung nổi, rồi đây chị sẽ phản nghịch ứng thể nào, sẽ sống ra sao, sẽ đối mặt bằng cách nào. Tôi thầm oán trách ông trời, vì sao lại tàn nhẫn như thế? Bọn họ mãi mới đến được với nhau. Vậy mà, anh tôi còn chưa kịp hưởng một phút là chồng đã sắp phải rời xa dương gian còn chị Cát, chưa được bước chân vào nhà chồng đã sắp thành góa phụ. Bọn họ đâu có khuyết điểm gì cơ chứ? Im lặng một hồi, tôi chung cục cũng phải thông báo cho chị, cổ họng tôi đột nhiên khô rát.
- Anh hai… đã rơi vào đời sống thực vật… suốt đời. Gia đình em đang chuận bị rút máy thở.
- Không. Không trạng thái nào – chị Cát lắc đầu, khuôn mặt chị trắng bệch, nước mắt lăn dài trên hai gò má.
- Đừng khóc – tôi không đành lòng đưa tay ra lau nước mắt cho chị. Đâu là lần trước tiên tôi có hành động quan hoài tới người khác - ngoài anh hai và bác mẹ tôi – đến cỡ này. Hơn sững lại một tí nhưng tôi nhanh chóng định thần, nói với chị Cát còn đang ngơ ngẩn – Anh hai sẽ không muốn thấy cảnh này đâu
Câu nói của tôi khiến chị òa lên khóc nức nở. Chị cố nói trong tiếng khóc
- Đừng mà… cha mẹ và em chẳng thể làm vậy… anh ấy… sẽ sống… sẽ tỉnh lại mà.
Tôi không nói gì cả. Đây là tình yêu sao? Mù quáng tin vào một điều động chẳng thể trở thành sự thật. Anh hai đã không còn có thể tỉnh lại nữa rồi mà. Chị biết không?
Sau đấy tôi nói với chị rằng hôn lễ vẫn chưa xong, gia đình chúng tôi ưng để chị tìm người mới, chị không phải là con dâu nhà họ Nguyễn này nữa, để khôn lỡ làng đời chị. Nhưng chị không nhận, một mực nói rằng mình đã là con dâu nhà này rồi, chị sẽ không đi đâu cả. Chị sẽ ở lại bên cạnh anh hai, chăm nom anh, đũa sóc bố mẹ, làm tròn trách nhiệm của một người con dâu, một người vợ. Hơn nữa, chị còn cầu xin bố mẹ tôi không rút máy thở của anh hai. Đời sống thực đánh vật ũng được nhưng ít nất đó vẫn là hi vọng về tương lai cho hai người. biết bao một ngày nào đó anh hai sẽ tỉnh lại.
Và thế là cả gia đình cũng như bện viện ấy đã quen cái cảnh một người vợ sáng sớm nào cũng vào thăm chồng mình, trò chuyện với anh ta một lúc rồi mới đi làm. Chiều về cô lại vào với anh ta và ở đến tối mới về.
Nhưng sau trên dưới một năm thì niềm vui đã ghé thăm gia đình tôi. Chị hạ đâm đứa con của người chị yêu – anh hai tôi – lúc này chị mới thú thiệt với gia đình rằng chị và anh hai đã có con trước khi cưới. Lúc đó, tôi thầm cám ơn ông trời đất đã trao cho chúng tôi niềm hạnh phúc bé nhỏ này. Cảm ơn cú sốc đám cưới năm đó đã không cướp đứa trẻ khỏi chị.
Sau hai tháng nằm viện nhỉ ngơi chăm con, chị lại ngày ngày bế bé Minh Dương vào thăm anh, nói chuyện, san sẻ với doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat anh về sự lớn không của con trai hai người. Thời gian trôi qua, Dương đã lớn, nó rất xoắn xuýt với bố, đến nỗi nó không chịu đi mầm non để ở với bố. gia đình chúng tôi cũng đành để vậy, vì chúng tao biết, thời gia của anh không còn nhiều.
Nhưng bất chấp nỗ lực của chị, của con giai anh, của gia đình chúng tôi, anh hai đã mệnh chung khi bé Dương được 4 tuổi, sau hơn năm năm nằm viện. Anh hưởng dương 30 tuổi.
Đám tang anh, mọi rợ người trong nhà, họ àng gần xa, bè bạn thời còn đi học của anh, chị Cát và tôi đến đầy đủ. Không khí nhuốm màu tang thương, đại vọng. Chị Cát khóc ngất, bé Dương khóc nức ở, gào thét đòi trả lại ba cho nó. n nỗi nó không chịu đi măng non để ở với bố. gia đình chúng tao cũng đành để vậy, vì chưng chúng tao biết, thời gia của anh không còn nhiều.
Nhưng bất chấp nỗ lực của chị, của con trai anh, của gia đình chúng tôi, anh hai đã qua đời khi bé Dương được 4 tuổi, sau hơn năm năm nằm viện. Anh hưởng dương 30 tuổi.
Đám tang anh, mọi người trong nhà, gia tộc àng gần xa, bè bạn thời còn đi học của anh, chị Cát và tôi đến đầy đủ. Không khí nhuốm màu tang thương, tuyệt vời vọng. Chị Cát khóc ngất, bé Dương khóc sực nức ở, gào thét đòi trả lại ba cho nó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét