truyen sex| doc truyen hay

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

truyen sex - 1000 phái hạc, một đào lẫn hột ước

-          Sao cậu gấp cái đó hoài vậy?

 

-          Vì tớ muốn chạm tới con số 1000.

 

Trang lấy tay che đi cái ngáp một cách mỏi mệt trên giường bệnh. Lần nào Jim tới thăm nó cũng mang theo một chiếc túi nhỏ xinh màu xanh lục. Bên trong sẽ là những con hạc giấy bé xíu được gấp truyen sex từ những tờ giấy hình vuông với đủ họa tiết và màu sắc cộng thêm những xấp giấy được cắt sẵn. Cậu bắt đầu làm thứ công việc rỗi rãi này đã được hơn 1 tuần, mặc cho Trang đã liên tiếp chê bai doc truyen heo, truyen sex, truyen dam hay hay phản đối bởi chưng nó quá tốn thời gian.

 

-          Cậu tin là nó có thật ư?

 

Jim cười nhẹ, tạm dừng công việc ngước lên cười với Trang nói:

 

-          Chỉ cần có niềm tin thôi mà!

 

Trang nghịch nghịch móng tay, thở dài:

 

-          Cậu cũng biết đấy, biết về 20 phần trăm còn lại...

 

-          Cậu đừng nhắc tới nó nữa! Tớ đã bảo là cần có niềm tin và man di thứ sẽ ổn mà!

 

Jim nhíu mày gắt lên, kéo ghế rồi đưa cho Trang tô cháo gà nóng hổi, xách túi hạc giấy đi ra cửa phòng bệnh. Tay đưa lên nắm chốt cửa, đầu vẫn quay lại nói:

 

-          Cậu cần có niềm tin! Tới giờ cơm trưa rồi, chiều tớ lại sẽ qua!

 

Trang không nói gì nữa, lấy chiếc thìa ở cạnh giường lên bắt đầu ăn cháo. Trang biết nó cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Cứ sống thế thôi, sống cho tới khi nó phải chết. Con người ta ai cũng có số mệnh cả, mỗi doc truyen heo, truyen sex, truyen dam hay người hoặc là sẽ bị gắn liền với căn bệnh nào đó, huyễn hoặc là hoàn toàn có sức để kháng cao, không dính dáng gì tới con chữ ‘’bệnh’’ cả. Căn bệnh tai quái dằng dai cứ bám lấy nó mãi như vậy, thật sự nó cảm thấy rất mệt mỏi.

 

Nó tên Trang, người Việt đích thị gốc. Lí bởi vì nó sang đây không điều động gì khác ngoài căn bệnh đáng ghét này cả. Đất nước hết sức phát triển về mọi rợ mặt này chắc cũng sẽ phải đầu hàng trước căn bệnh của nó. Mọi thứ dường như vô ích! Đối với căn bệnh hiện tại của nó thì đồng cân có chờ, và chờ, chờ một cái thứ gì đó gọi là kỳ điển tích – theo như mẹ nó nói thì là như vậy bởi chưng tỉ lệ thành công chỉ có 20%. 


Nhưng ít ra, Trang cũng đang rất hạnh phúc và tự hào về những thứ nó đang có. Nó có bạn bè, có gia đình, và có vớ cả tình yêu thương xót của mọi rợ người nữa. Đặc truyen dam biệt là nó có Jim, cậu bạn thân từ ngày nó sang Mĩ giờ đã được hai năm. 


Nó quen Jim qua một thể nhỏ trên  Facebook. Nó đổi nơi ở sang ‘’America’’, thêm một trạng thái bằng tiếng Anh với chủ tâm mong muốn đdoc truyen heo, truyen sex, truyen dam hay ược mọi rợ người bên Mỹ giúp đỡ. Tên tài khoản của Jim là tên nước ngoài, cậu đọc xong nhưng lại comment bằng tiếng Việt. Trang thắc mắc nhưng cũng không hỏi gì, vì ít nhất, nó đã có bạn mới ở Mỹ. Lại là người nói được cả tiếng Việt. Vậy là tốt rồi!

 

Trang ngồi chat với Jim cả buổi tối hôm ấy, thế ra Jim hoá ra và lớn lên ở nước ngoài, nhưng lại là người gốc Việt bởi vì ba má đều mang quốc tịch Việt. Cậu không có tên riêng Việt Nam, nhưng ít nhất, theo như cậu nói thì nó được biết cậu đã tới Việt Nam hơn ba lần rồi và cậu cũng ăn uống đâm ra hoạt không khác gì người Việt cả. Trang vui lắm!

 

Cái ngày mà Trang bắt đầu đặt chân xuống mảnh đất hoa lệ mỹ miều này, Jim đã qua đón mẹ con nó. Cậu giúp đỡ hai mẹ con nó nhiều lắm, tuồng như là về man di thứ.

 

Vậy là ổn rồi?

 

Trang ôi thôi nghĩ ngợi, húp húp nốt bát cháo rồi đặt lên bàn, kéo chăn bắt đầu một giấc ngủ trưa.

 

day la noi dung footer

 

Jim về tới nhà ăn bữa trưa một cách qua loa, tắm rửa một chút cho mát rồi lại leo lên giường ngồi gập từng cánh hạc giấy nhỏ xinh. Cậu tin là sẽ có kỳ điển tích mà! Chỉ cần 1000, 1000 con hạc giấy thôi Trang sẽ sống, và Trang sẽ ở bên cậu.

 

Jim cầm bút viết nguệch ngoạc lên cánh con hạc thứ 478, bỏ vào lọ rồi tiếp kiến thô lỗ gập. Cậu đang nghĩ tới 1000 con hạc giấy treo khắp giường bệnh, với loài hoa Violet và một vài cây nến, Trang rất thích cái này.

 

-          Con cũng tin vào chúng ư?

 

Mẹ Jim mang đĩa hoa quả vào đặt lên bàn của cậu. Bà biết chỉ còn hơn một tháng nữa thôi là Trang sẽ phẫu thuật, vì chưng vậy thời gian này hầu như hôm nào Jim cũng tới bệnh viện, và tất nhiên, bên cạnh luôn luôn là túi hạc giấy. Jim thấy mẹ hỏi không nói gì, tiếp thô tục viết con số 482 vào cánh hạc. Chờ mẹ ra khỏi phòng, cậu mệt mỏi xếp những con hạc vào cho thật gọn, nằm ngả người xuống giường.

 

Buổi chiều, ánh nắng chói chang chiếu xuống vạn vật. Con đường tuy mới tới chiều nhưng vẫn rộn rịp xe cộ. Jim đạp chiếc xe thể hình đi qua nắng, gắng nép vào ven đường để trốn tránh ánh nắng gay gắt của mặt trời. Cứ đi được một đoạn đường là bao nhiêu hàng kem bày sẵn khắp phố. Cũng lâu rồi hai đứa chưa đua xe, Trang là con gái nhưng trò xe thể hình nó xoành xoạch thắng Jim. Là đứa con trai, cậu luôn luôn uất ức về khoản này nhưng không làm chi được. Vì sự thật, nó chơi xe hình thể rất giỏi. Jim đỗ xe, gạt chân trống tạp vào hè mua hai cây kem mang tới bệnh viện cho Trang.

 

-          Ngon chứ?

 

Trang híp mắt cười:

 

-          Tất nhiên, cậu đạp xe tới đây hả?

 

-          Ừ!

 

Trang xụ mặt, bảo nhỏ nhưng đủ để Jim nghe thấy:

 

-          Tớ cũng muốn...

 

Jim đang chú tâm gấp hạc giấy, nghe Trang nói vậy thì ngước lên, cười cười.

 

-          Cậu cần thu hết niềm tin vào một trên dưới trời ơi trong lòng cậu, chờ cho tới khi nó to, thật to vào, lúc ấy tớ và cậu sẽ cùng lại đua xe. Ok chứ?

 

-          Cậu chắc không?

 

-          Chắc chắn mà!

 

Trang tiếp kiến thô lỗ ngồi ăn cây kem đã chảy gần hết. Đôi mắt to tròn cụp xuống nghĩ suy mung lung về tương lai của đích thị mình.

 

###...###

 

-          Ái chà! Ngày hôm nay sẽ đẹp lắm đây.

 

Jim nhìn ra ban công cười nhẹ, xỏ đôi dép đi trong nhà vào vệ hoá cá nhân. Cậu mặc chiếc áo Pull rộng thùng thình, đi giày trạng thái thao rồi đội chiếc Snapback đi thẳng tới bệnh viện. Hôm nay là ngày Trang sẽ phẫu thuật.

 

Trang mặc áo quần bệnh nhân, ngồi trên giường bệnh nhìn vào trên dưới không  xa xăm nào đó. Đầu óc trỗng rỗng, đồng cân một tiếng nữa thôi... Tất cả sẽ bắt đầu lại, hoặc... sẽ kết thúc.

 

-          Cười lên đi nào.

 

Jim nháy mắt cười, ôm hai lọ hạc giấy đã tới con mệnh 997. Trang cười nhẹ quay ra nói:

 

-          Tới con số cậu hi vọng muốn rồi chứ?

 

-          Chưa, chờ tớ chút. Trong lúc chờ, cậu ăn một miếng bánh quy nhé?

 

-          Ừ!

 

Trang cầm miếng bánh đưa lên miệng. Đáy họng nó khô khốc, miếng bánh bị áp lực trong lòng đánh mất đi vị thơm ngọt. Nó nhíu mày, hít một hơi thật sâu, tiếp kiến thô lỗ nhai rồi nuốt trôi miếng bánh một cách vô vị.

 

-          Xong rồi! Con thứ 1000 cậu gấp nhé!

 

Trang đưa tay cầm lấy miếng giấy hình vuông, lầm bầm ca khúc ‘’Let it go’’, kĩ càng gấp con hạc giấy thứ 1000... nó đang hy vọng...

 

-          Đây.

 

Cậu đưa Trang cây viết nước, Trangmỉm cười đánh con số 1000 to tròn lên cánh hạc. Vậy là nó có một điều ước rồi?

 

-          Cầu nguyện đi.

 

Trang mỉm cười. Chắp hai tay đặt dưới cằm bắt đầu nguyện ước.

 

‘’Có qua khỏi hay không đó phụ thuộc vào trời, chúa nghe thấy lời ước của con xin người ban ơn, mặc dù con có sống hay tắt hơi thì đừng để có quá nhiều người phải khóc, phải quỵ lụy, phải đau khổ bởi con. Con đồng cân hi vọng mọi người sẽ mãi vui vẻ, sống mạnh khỏe và hạnh phúc trên thế giới này...’’

 

-          Ok rồi!

 

Trang cười thật tươi, Jims thấy thế cũng cười nhìn nó. Chỉ còn 15 phút nữa.

 

-          Gắng lên nhé! Điều ước của cậu sẽ thành sự thật mà.

 

Jim cười tươi. Trang bước theo mẹ vào trong phòng bệnh. Lòng hoang mang, đầy ắp nỗi nợ hãi.

 

Trang nằm trên xe đẩy, mắt ngước lên trần nhà nghĩ suy mông lung. Chưa bao giờ nó thấy sợ như thế này cả. Trang co người, giọt nước mắt lăn dài trên má. Mẹ nó thấy nó khóc thì lấy tay lau đi, nói thầm nhỏ bên tai đứa con:

 

-          Con gái ngoan, nhất mực sẽ qua mà...

 

-          Con sợ lắm.

 

Trang oà lên khóc một cách ngon lành. Từ khi bị bệnh, mắt nó lúc nào cũng rưng rưng, tiền dám khóc thầm lặng lặng lẽ. Nó là con người mà, chẳng lẽ nó không sợ cái chết? Thần tắt nghỉ không bao giờ biết đùa cả. Hắn vẫn đang lảng vảng trong những căn bệnh quái ác ngay tại cái bệnh viện này, và trong đó có cả nó. Ngay lúc này đây, giây khắc quyết định cuộc sống của nó, nó muốn khóc thật to. Liệu kỳ tích có xảy ra trong 20 phần trăm ngắn ngủn ấy không? Nó sẽ sống chứ?

 

Y tá đẩy xe vào trong phòng phẫu thuật. Mọi thứ lặng im đến đáng sợ. Trang nhắm nghiền mắt, giọt nước mắt chung cuộc rơi xuống. Tất cả để lại cho man di người hai chữ: chờ đợi.

 

Cánh cửa lãnh đạm đóng lại. Áp lực khiến cho mẹ Trang rơi nước mắt. Bà cảm thấy có lỗi khi để đứa con gái của mình phải chịu thiệt thòi như vậy. Sống trong một xã hội hiện đại, với một giang sơn vô cùng phát triển mà cũng phải bó tay trước căn bệnh của con gái bà.

 

-          Bác Selina! Mọi chuyện sẽ ổn thôi mà.

 

Jim vỗ nhẹ lên vai bà Nguyệt an ủi. Chính tâm cảnh cậu cũng chẳng khá khẩm gì hơn.

 

-          Bác biết. Chắc sẽ ổn thôi...

 

Cả hai cùng ngồi xuống băng nhóm ghế trải dài trước phòng bệnh. Thời gian lặng lẽ trôi đi. Nhưng cái xiết chặt chịa của thời kì chung cuộc cũng phải chịu thua trước niềm tin và hy vọng của con người. Hơn 6 tiếng trôi qua, cánh cửa phòng bệnh dần mở ra, Jim giật thột bật giật, lay lay người bác Nguyệt đang ngủ gật ở băng ghế, cả hai hoảng hốt chạy về phía bác sỹ.

 

-          Con gái tôi… nó… ổn chứ?

 

-           Chúng tôi đang cố kỉnh gắng, đề nghị người nhà tránh ra, chúng tôi cần một ít thuốc.

 

*Gắng lên Trang yêu quý, mẹ biết con làm được mà* - Mẹ nó cầu nguyện.

 

*1000 con hạc giấy, làm ơn...* - Jim cũng chắp tay cầu.

 

Hai tiếng đồng hồ tiếp thô lỗ trôi qua...

 

Trang nằm trong phòng phẫu thuật hôn mê, mắt nó nhắm nghiền, đôi chân mày nhíu lại vẫn chưa trạng thái dãn ra. Mồ hôi nhễ nhại đầy trán.

 

 

 

-          Bác Selina, một tẹo cơm ca ri nhé?

 

-          Thôi, cháu ăn đi, bác không đói.

 

-          Cháu nghĩ cả 2 chúng mình cần một tẹo sức khỏe để đợi Trang. Trang biết bác thế này cậu ấy sẽ không vui đâu!

 

Bà Nguyệt mỏi mệt đỡ hộp cơm cà ri. Người nhà lúc nãy tới thăm giờ cũng về hết rồi. Chỉ còn Jim vẫn ở đây từ sáng thôi. Cậu oắt con bên bà từ khi Trang bắt đầu ca phẫu thuật. Bà cười nhẹ. Nhất định nếu ca phẫu thuật thành công, kiên cố sau này bà sẽ giao cô con gái của mình cho Jim chăm sóc.

 

Cánh cửa lại mở rộng ra thêm một lần nữa. Người thầy thuốc mặc áo Blouse trắng thở nhẹ bước ra:

 

-          Ok! Tất cả ổn rồi!

 

-          Thật vậy sao bác sĩ?

 

-          Thành công! Chúc mừng bà, Selina ! Con gái bà đúng là rất khỏe đấy! Đã mấy năm nay rồi chúng tao chưa có tai game dien thoai mien phi ca phẫu thuật nào chấp thuận ý đến như vậy!

 

-          Cảm ơn ông rất nhiều! – Mẹ nó nắm lấy tay người bác sĩ, miệng cười tươi dù nước mắt đang rơi dần xuống má.

 

Bà Nguyệt bắt tay người bác sĩ, nhanh nhẹn chạy theo xe cô con gái đang được y tá đưa vào phòng phủ phục hồi.

 

-          Jim!

 

-          Cháu về trước có việc nha bác. Tối cháu qua cũng được. Chiều muộn rồi!

 

-          Vậy cũng được! Cháu đi cẩn trọng nhé!

 

Jim chạy về nhà thay quần áo, bắt taxi đi mua nến, hoa Violet và một gói bóng bay rồi quay lại phòng bệnh Trang sẽ nằm để phủ phục hồi.

 

-          Cậu ổn chứ? – Jim mỉm cười.

 

Trang mở tròn mắt, cười tươi nhìn khung cảnh trước mặt. Dãy hạc giấy xinh xắn được treo quanh phòng, mùi hoa hồng xực lên mũi thơm ngát, ánh nến lung linh như chớp chới một điều ước.

 

Nó gật đầu.

 

Jim đút tay vào tai game mien phi túi quần, cười hãnh diện:

 

-          Cậu thấy rồi đó, một cánh hạc và một điều động ước. Về hai mươi phần trăm...

 

-          Suỵt! Tớ biết rồi!

 

Trang đưa ngón tay lên miệng để bảo Jim im lặng, nhắm mắt, nghiêng đầu lắng tai tiếng nhạc piano Kiss The Rain vang đâu đấy đang đưa vào lòng người. 


Một nghìn con hạc giấy - một điều ước. Vậy có nghĩa nó là sự thật.

 

Jim cười, dúi tay vào Trang một mẩu giấy nhỏ.

 

‘‘ Hạc giấy cũng như ngôi sao lóng lánh trên bầu trời đất ơi ấy, nó biểu trưng cho niềm tin và hy vọng. Đối với tình bạn, nó mang ý nghĩa trong trắng, bền vững và may mắn. Cười lên nhé Trang của tớ!’’.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét