Mưa - đưa cô vào kí mỏ ác !
Nơi cô sống là một vùng truyen sex quê hẻo lánh ,tuổi thơ ấu gắn liền với cánh diều giấy chạy quanh cánh đồng xanh mông mênh bao la , những con đò nhỏ những bãi cát vàng là nơi tụ họp cho chúng bạn vui đùa những trưa nắng vỉa hè oi ả , vui lắm đứa nào cũng chân lấm, tay lấm nhưng lại nhìn nhau cười khúc khích , và đặc biệt cô có Khanh là bạn thân hơn cả
Nhà Khanh phương kế bên nhà cô , nói là thế nhưng cô may mắn hơn Khanh nhiều vì chưng từ nhỏ , khi 7 tuổi Khanh đã mất cả bố lẫn mẹ trong một vụ tai nạn xe , Khanh ở với bà ngoại , nhà nghèo lại thiếu đi bàn tay chăm xóc của mẹ lời nói ân Cần của cha
Khanh chở cho nên ít nói hơn .
Mỗi khi có đồ chơi Cô và Khanh 2 đứa cùng ngồi cả ngày nghí ngoáy với nó ,nào là kể ra những câu truyen sex loan luan chuyện lạ hoắc về chiếc Tàu đắm sâu dưới đáy biển cả , những con ma lởn vởn trên cây sau lưng cô , cô hét lên và chạy một mạch về nhà trùm chăn lên hết người .tiếng cười đắc thắng giòn rụm của một cậu bé -đến giờ cô vẫn còn nhớ như in -nhoẻn miệng cười chua chát .
Lên đến cấp 2 bởi chưng nhà nghèo nên Khanh phải ở nhà phụ giúp bà kiếm sống , cô rất buồn bởi vì cả hai đứa suốt 5 năm cấp 1 xoành xoạch đi cùng nhau như hình với bóng ,dù ngày mưa hay ngày nắng vẫn có hai đứa trẻ tay trong tay rảo bước trên con đường đất bụi mờ ,hoàn cảnh khó doc truyen sex moi, truyen sex loan luan, truyen heo khăn nhưng Khanh rất ham học, 5 năm liền Khanh luôn luôn đạt học hoá tiền tiến , và là 1 lớp trưởng gương mẫu .
Có một lần trong 1 kì thi lên lớp môn Tiếng Việt đầu đề hãy tả về người mẹ của em - Khanh nằm ngục tù xuống bàn thấy thế cô giáo liền xuống giục giã - Khanh khóc - lần trước hết cô thấy Khanh khóc , như ko hiểu đc vẫn đề thì một câu nói vu vơ của mấy bạn -" nó làm chi có mẹ - nó là đứa mồ côi"- Khanh ko nói gì và cặm cụi viết trong tiếng nấc của lòng .khanh nhớ về lúc Khanh có cả cha nội lẫn mẹ , là lúc vui đùa trong bữa cơm thân yêu, là lúc mẹ ru Khanh ngủ , chăm sóc Khanh lúc ốm .
Sau buổi hôm đó tôi càng thân với Khanh hơn .
Những buổi đầu tiên đến ngôi trường mới quả là một khó khăn , không phải khó khăn trong vấn đề học tập mà cũng trên con đường đất bụi mờ ấy có 1 mình cô bé 12 tuổi lặng lẽ đi . Cô đâu biết rằng đằng sau cô vẫn thường xuyên có Khanh đi sau , Khanh muốn học ,
- suốt 1 tháng trời ơi Khanh lấp sau cánh cửa lớp học - chú tâm nghe , hặm hụi viết mà không ai hay , mỗi lần nghe tiếng trống là một lần chạy thật nhanh về phía xa xăm , Khanh sợ bằng hữu biết và chê cười Khanh .rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến như mọi rợ ngày Khanh đứng lấp sau cánh cửa - bữa nay chẳng hiểu sao ma xui xẻo quỷ khiến thế nào mà Khanh bị Bác bảo vệ bắt được , nỗ lực giằng co để chạy nhưng ko đc với thân hình mảnh khảnh của một cậu bé 12 tuổi thì Khanh làm đc gì chứ . Mọi ánh mắt đều dồn về phía Khanh
Khanh được Bác bảo vệ dẫn lên phòng hiệu trưởng khác hoàn trả toàn với suy nghĩ lo âu của Khanh và cả cô nữa chứ , sau khi biết - một giọt nước mắt đã lăn dài trên má - cô xót thương Khanh cũng như chính thị số mệnh phận của cậu ấy vậy , tại sao chứ , thầm nguyền rủa cái thế cục này , vì sao lại bất công với Khanh như vậy ?
Phòng hiệu trưởng -
sau khi biết được mọi chuyện , thầy đã đưa ra quyết định mà làm cậu bé 12 tuổi tay còn đang run run ngạc nhiên .
Thầy nhẹ nhàng ngồi xuống , vuốt mái tóc " từ mai hãy đi học con nhé ! " cậu có nghe nhầm không , không, dường như đây không phải trong chiêm bao , Khanh oà lên khóc ôm chặt chịa lấy thầy như ôm một người cha vậy , Khanh vui sướng, thế là từ mai cậu đã được đi học như bao chúng bạn cùng lứa .
Chạy thật nhanh về nhà Khanh ôm lấy bà và kể cho bà nghe mọi chuyện - cùng vui với niềm vui vô tận của cháu , bà ôm cháu vào lòng
Bà ngoại như người mẹ thứ 2 của Khanh vậy !
Bà dẫn Khanh đến trước bàn thờ của cha mẹ rồi thắp nén hương , chắc chắn rằng ở trên cao ba mẹ kiêu hãnh về cậu lắm .
Cả buổi tối hôm đó Khanh hồi hộp chuẩn bị sách vở cho hôm sau đi học , tất cả sách đó đều là bởi cô cho Khanh , Khanh vui - cô cũng vui - niềm vui bất tận của một đứa trẻ ham học .
Sáng hôm sau Khanh dậy thật sớm do nhiệm vụ của cu cậu là vỗ béo cho đàn gà , và c hi vọng trời ơi thật mau sáng để cậu còn đến trường học .
Lễ phép chào bà , Khanh ra tới cổng đã bắt gặp một người thân thuộc đang mỉm cười với Khanh . Cũng trên con đường này nhưng sao bữa nay đẹp thế , và tiền khi vui con người ta mới chú ý đến vạn vật chung quanh , trời xanh đầy gió có hai cô cậu học sinh đang nắm tay nhau đi trên con đường đất bụi mờ .
Thời gian cứ thấm thoát trôi , 4 niên học cấp 2 Khanh không làm phụ lòng các thầy cô khi luôn là một học đâm ra giỏi toàn diện, Khanh luôn tham dự danh thiếp hoạt động của trường một cách điển tích cực nhất .cuộc đời Không bao giờ xử tệ bạc với những người tốt và vấn đề là thời gian
- Vì thành điển tích học tập Và có hoàn cảnh khó khăn thành ra ngoài việc miễn giảm thu đóng góp Khanh còn được nhận danh thiếp xuất học bổng và từ đó Khanh có thể nuôi bà , ngoài việc học Khanh làm vớ cả man di việc trong nhà ,bà yếu rồi không đi lại được nữa Khanh không làm được gì cho bà chỉ cố gắng học để bà an tâm .
Còn cô - vẫn thường xuyên là người bạn thân nhất của Khanh ,
Thế là tạm biệt mái trường học cấp 2 đầy quyến luyến , cả cô và Khanh đều thi chung vào ngôi trường học cấp 3 và học chung một lớp .khanh chưa bao giờ nghĩ rằng cô làm thế là bởi vì Khanh , ba má cô muốn cô học trường danh tiếng hơn kia nhưng nhất quyết cô không đồng ý . Bởi chẳng biết từ bao giờ "CÔ YÊU KHANH "
Cuộc sống cứ thế êm ả trôi qua , mỗi tháng mỗi ngày cô và cậu càng thân nhau hơn , hôm đó vẫn như mọi lần vẫn cái nắng chói chang oi ả ấy , cạnh cái bến đò ,1 cô gái và 1 chàng trai đang vui đùa té nước và chạy chốn cô và Khanh vẫn thế vẫn đùa giỡn như những ngày còn ấu thơ bé ,cậu vô tư linh hồn nhiên còn cô , cô đang hạnh phúc biết bao , những áp lực học hành của bố mẹ dành cho cô là quá lớn và mỗi lần như thế cô luôn luôn tìm đến Khanh , nhìn thấy cậu là cô như quên đi mọi rợ phiền muộn .ngồi dưới tán lá cây tránh nắng bàn tay vô tình chạm vào nhau , Khanh đỏ bừng mặt , cả hai đều lên tiếng nhưng lại nhường nhau nói , chung cuộc Khanh nói trước , lắp bắp rụt rè hình như đó không phải là tính chất của cậu ,cô lên tiếng khi thấy Khanh trần trừ chưa muốn nói . TỚ YÊU CẬU - Khanh nói nhanh rồi quay mặt đi chỗ khác , cô phá lên cười , Khanh đứng dậy bỏ đi đi được 1 đoạn cô chạy đến cầm tay Khanh , Khanh ngờ ngạc . Thế này là thế nào " Ngốc ạ , tớ cũng yêu cậu " , đâm ra Khanh đã hiểu lầm cô ,khi Khanh nói Khanh yêu cô ,cô không tin vào tai mình ,cô vui sướng biết nhường nào và rồi cười , lúc đó cô tiền biết cười thôi . Bởi vì chưng cô đang là người hạnh phúc nhất trần gian . Tớ yêu cậu - là 3 từ tớ định nói với cậu Khanh ạ . Mãi bên tớ nhé .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét